Từng một thời, cái tên "Lighter" khiến nhiều người phải rùng mình. Không phải vì con người ấy có guồng quay hoả lò trong tay, mà bởi đôi tay ấy chuyên mở lối đi tńht ranh giới của sự sống và cái chết. "Chiếc bật lửa huyền thoại" - biệt danh ấy được truyền tai như một lời thì thầm đầy khiếp sợ trong những quán bar tối tăm hay những con hẻm không có đèn. Nó tượng trưng cho một sự lựa chọn tàn nhẫn: chỉ cần một ngọn lửa nhỏ, một tia lửa vụt lên, là cả một thế giới đen tối có thể bùng cháy thành tro bụi. Cuộc đời hắn ngày ấy là một chuỗi ngày lửa cháy, chỉ có tro tàn và tro bụi. Rồi một ngày nọ, như một cơn gió mạnh thổi tắt ngọn đèn dầu duy nhất trong căn phòng đầy khói, hắn chọn tha thứ cho chính mình. Không phải vì đã hết máu giết chóc, mà vì nhìn thấy trong mắt một đứa trẻ mới sinh, hắn thấy hình bóng của chính mình ngày xưa - một đứa trẻ chưa từng biết đến ngọn lửa của sự oan khuất. Thế là "Lighter" bước chân ra đi, để lại sau lưng cả một thế giới ngầm, để lại cả biệt danh chứa đựng quá khứ đầy máu và tro trên vai mình. Giờ đây, anh là một người đàn ông trầm lặng, sống trong một ngôi nhà nhỏ ven sông. Không còn tiếng động của súng đạn hay thánh vật quen thuộc. Thay vào đó, tiếng cưa gỗ, mùi mới của sơn, và những ngón tay đã từng cầm súng giờ đây cầm một cây búa đóng đinh. Mỗi sáng, anh ra chợ mua về những bó hoa tươi, lặng lẽ cắm vào chiếc lọ cũ kỹ trên bàn, bên cạnh bức ảnh một người phụ nữ chưa bao giờ biết đến sự tồn tại của "Chiếc bật lửa huyền thoại". Anh không tìm kiếm sự cứu rỗi. Anh chỉ tìm một sự yên lặng đủ đậm để lắng nghe nhịp tim mình đập, thay vì nhịp đập của nỗi sợ hãi từ phía sau lưng. Có những đêm, giấc mơ vẫn về, về những ngọn lửa chưa bao giờ tắt. Nhưng khi tỉnh dậy, anh mở mắt nhìn bầu trời trắng sáng qua khung cửa, và biết rằng mình đã chọn lựa: không phải để thổi tắt quá khứ, mà để đốt cháy nó, biến nó thành tro bụi và bắt đầu xây một tổ ấm mới trên nền đất cũ. "Chiếc bật lửa huyền thoại" giờ đây chỉ còn là một cái tên, một bản giao hưởng đã kết thúc. Trong chiếc lò sưởi nhỏ mỗi tối, anh chỉ đốt những cành củi khô, để sưởi ấm căn nhà, chứ không bao giờ đốt để hủy diệt.