Chiếc Xe Tank Tiger gầm rú xé toạc màn đêm bụi mù, thân thép nguội lạnh lẽo lướt qua những xác xe bọc thép bốc cháy âm ỉ. Bên trong khoang chật chội, mùi mồ hôi chua lòa trộn với khét lẹt dầu máy bám đặc cổ họng năm người lính Đức. Chỉ huy Schneider bặm môi nghiến răng, mắt đỏ ngầu dán vào khe ngắm - cái chết của đồng đội tiểu đội trước vẫn còn hằn trong đầu hắn như vệt dầu loang. Paul von Hardenburg không phải tên tuổi xa lạ, gã sĩ quan phản gián ấy nắm trọn bí mật Phòng tuyến Sông Oder, và bộ chỉ huy quyết không để địch moi được thông tin từ cái xác sống của hắn.
Chiếc Xe Tank trườn qua vùng đất chẳng khác nào nghĩa địa di động. Xác một lính Hồng quân trẻ tuổi bị nghiền nát dưới xích, bàn tay co quắp như muốn với lấy bầu trời đầy tro than. Schmidt, tay xạ thủ run run đút thêm viên Pervitin vào mồm, hắn vừa nhìn thấy bóng ma người chị gái chết đói năm 1943 đứng giữa trận tuyến.
"Hai giờ nữa tới mục tiêu!" Tiếng gầm của Schneider chìm nghỉm trong tiếng nổ đột ngột. Chiếc Xe Tank chồm lên rồi đáp xuống ầm ĩ, một quả đạn chống tăng vừa sượt qua tháp pháo. Đội hình xe T-34 từ ba phía như bầy chó săn đói khát. Schmidt gào lên điên loạn khi kính ngắm đỏ lòm máu, ngón tay bóp cò hạ gục chiếc đầu tiên trong cơn phê thuốc. Chiếc xe địch bốc cháy như ngọn đuốc sống, tiếng kêu thét của kíp lái xuyên qua lớp thép khiến Weber - tài xế trẻ mới tòng quân - nôn thốc nôn tháo.
Chiếc Xe Tank thoát vòng vây trong màn khói lửa mù mịt. Nhưng con quái vật thép giờ đây mang vết thương: dải xích trái bị đứt lòng thòng, động cơ kêu rên rỉ như con thú hấp hối. Những viên Pervitin cuối cùng được chia đều, chất kích thích ấy đốt cháy nốt chút lương tri còn sót lại. Gretz, tay nạp đạn, thì thầm với tấm ảnh vợ con méo mó trong túi áo ngực, gã không biết mình đang khóc hay cười dưới ánh đèn nhấp nháy hỏng chập chờn.
Khi hầm trú ẩn B4-7R hiện ra như cỗ quan tài lồi lên từ địa ngục, cả kíp lái đều ngửi thấy mùi thịt thối. Chiếc Xe Tank khạc ra năm bóng người lảo đảo, đạn xuyên giáp còn đằm trên vai Schneider. Cánh cửa hầm tanh tưởi máu, bên trong chỉ còn xác Paul von Hardenburg nằm co quắp với một khẩu Luger trong tay - hắn tự giải thoát sau ba ngày bị tra tấn. Trên tường còn loang lổ dòng máu viết bằng tiếng Nga: "Chúng ta đều là xác chết di động".
Chiếc Xe Tank quay về phía Tây dưới bầu trời dội bom, năm con người gục vật bên nhau như bầy thú bị thương. Họ không còn là lính Wehrmacht, cũng chẳng phải bất cứ thứ gì mang hình người. Những con ma đói Pervitin đã thấy ma - biết đâu có thật hay không thì còn tùy vào liều thuốc đá tan trong máu thịt họ.