Cô ấy trông thấy bản tin tử việc trên một trang web miêu tả một “công việc giúp việc linh hoạt, lương cao, cho một tòa nhà cao tầng cổ kính ở phía đông Manhattan” và nghĩ đây là cơ hội may mắn. Tòa nhà đó, tên là “The obsidian Spire” (Tháp Obsidian), xây từ những năm 1920 với kiến trúc Gothic hắc ám, lấp lánh dưới ánh đèn thành phố như một chiếc kim cương đen. Không ai trong cộng đồng hàng xóm thực sự biết rõ ai sống hay làm việc bên trong – chỉ biết rằng nó tồn tại, im lìm và bí ẩn.
Nhưng sự thật được ghi chép lại trong các hồ sơ cảnh sát bị khóa, những bài báo cũ xé rời, và những lời thì thầm kinh hoàng của người dân địa phương: suốt ba thập kỷ qua, đã có ít nhất mười bảy người mất tích sau khi bắt đầu làm việc tại Obsidian Spire. Không có xác chết, không có byers, chỉ là những bóng hình nhỏ dần vào cánh cửa gỗ sẫm của tòa nhà rồi biến mất hoàn toàn. Cảnh sát từng điều tra, nhưng mọi manh mối đều kết thúc ở bức tường im lặng của ban quản lý – một công ty ma có địa chỉ ảo.
Khi cô bước vào sảnh chính, một sự lạnh buốt từ những bức tường đá vây quanh. Bà quản lý, một phụ nữ cao tuổi với nụ cười không đáy và đôi mắt trống rỗng, đón tiếp cô một cách quá nhiệt tình. “Chúng tôi đã chờ cô,” bà nói, giọng nói êm nhưng mang một sắc thái khiến cô rùng mình. Cô được dẫn qua những hành lang dài, nơi những cánh cửa gỗ xưa mở ra cho các căn phòng trống trải, phủ đầy bụi. Cô không thấy bóng dáng một nhân viên nào khác. Chỉ có sự im lặng, nặng trịch, và một mùi hương nhẹ của xăng dầu và… một thứ gì đó cháy khét, như tinh dầu quý giá nhưng gây buồn nôn.
Trong căn phòng ký túc xá tồi tàn mà bà quản lý chỉ định cho cô, cô tìm thấy một cuốn sổ tay cũ kỨ bị bỏ quên dưới gầm tủ. Trang đầu viết nguệch ngoạc: “Họ không phải là người giúp việc. Họ là vật tế. Chúng Sẽ Đoạt Mạng.” Dòng chữ run rẩy, như được viết trong cơn kinh hoàng. Cô vội đóng sổ lại, tim đập thình thịch. Có lẽ đây là trò đùa ác ý của một ai đó, một câu chuyện kinh dị để dọa các nhân viên mới.
Nhưng rồi cô nhận ra những điều bất thường. Những tiếng động nhỏ trong bóng tối – tiếng thở dài nhỏ, tiếng lách cách của kim loại – phát ra từ sau các bức tường. Ánh mắt của bà quản lý lúc nào cũng theo dõi cô từ xa, như một con vật đang theo dõi con mồi. Và mỗi đêm, khi ánh đèn thành phố nhấp nháy, cô thấy những bóng người mơ hồ lảng vảng trong các cửa sổ của Obsidian Spire, những khuôn mặt không nhìn rõ, đứng yên trong bóng tối.
Rồi một tối, sau khi cố gắng gọi điện ra ngoài và thấy sóng điện thoại hoàn toàn mất tín, cô nghe thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng dừng trước cửa phòng mình. Không ai gõ cửa. Chỉ có một sự hiện diện nặng nề bên ngoài, và một giọng nói trầm thấp, như có hàng chục người cùng thì thầm từ phía sau cánh cửa gỗ dày: “Cô đã đến đúng thời điểm. Họ cần một lễ vật mới. Và Chúng Sẽ Đoạt Mạng.”
Cô hiểu rằng bản tin tuyển dụng không phải là cơ hội. Nó là một lời mời, một cái bẫy. Và cô đã tự mình bước vào lòng của một giáo phái bí mật, nơi những món cúng tế không chỉ là nghi lễ – mà là thực tại đen tối được che giấu sau những bức tượng thờ Satan cổ xưa, nơi từng linh hồn mất tích đã bị xé nát để nuôi sự tồn vong của một thứ gì đó đáng sợ hơn cả cái chết. Và giờ đây, với sự lo lắng bủa quanh, cô biết rằng bản thân mình đã trở thành mục tiêu tiếp theo. Họ sẽ đến. Và Chúng Sẽ Đoạt Mạng.