Gordon không phải người của những cuộc phiêu lưu lớn. Cuộc sống của anh là những giọt mực nhạt trên bảng trắng, tiếng cười trong phòng học nhỏ ở Brooklyn, và hơi ấm từ ấm trà tìm thấy sau giờ làm. Thầy giáo tiếng Anh ấy, với nụ cười hơi e dè và sự kiên nhẫn như cây cổ thụ, đã vượt qua những thăng trầm của cuộc đời bằng một sự điềm tĩnh khiến người khác khó mà không ham mến. Rồi cô gái nước Pháp xuất hiện, như một làn gió từ xa xôi, mang theo mùi phô mai, hương vang và một nụ cười phụng phịu. Tình yêu nảy nở giữa những buổi tối đông ở New York, nồng ấm và sâu lắng. Gordon, người từng nghĩ rằng tình yêu chỉ là một chương trong sách giáo khoa, bỗng thấy mình say đắm trước sự tinh tế và năng lượng của cô. Tương lai tưởng chừng được vẽ nên trong sự ấm áp ấy. Cho đến khi cô gái nước Pháp nhận được lá thư mời phỏng vấn cho vị trí bếp trưởng điều hành tại Quebec City – cơ hội sự nghiệp mà cô mơ ước từ lâu. Gordon giấu đi nỗi thất vọng vô hình, động viên cô bằng tất cả niềm tin mình có. Anh chấp nhận một tương lai xa, coi đó là bài kiểm tra cho tình yêu, tin rằng họ sẽ tìm được cách vượt qua. Rồi trong một cuộc nói chuyện vô tình, tên của người sếp tương lai được nhắc đến. Khi ấy, Gordon cảm thấy như mặt đất dưới chân mình nhường chỗ cho khoảng không. Vị giám đốc ấy, một đầu bếp thần thoại với đôi mắt xanh loáng om sòm và một chương trình truyền hình ăn khách trên toàn nước Mỹ, chính là người yêu cũ của cô gái nước Pháp – một quá khứ cô chưa bao giờ kể hết với Gordon, một chương sử cũ kỹ mà cô tưởng đã lãng quên. Gordon hiểu ra, cơ hội sự nghiệp ấy không chỉ là một vị trí công việc; đó là cuộc tái ngộ với một người đàn ông đã từng làm rung động trái tim cô, một người đàn ông với cả một thế giới hào nhoáng mà chính Gordon – với những bài giảng về từ vựng và môn chương trình nghị luận – không thể nào chạm tới. Thất vọng không còn là cảm xúc duy nhất. Đó là sự bối rối, nỗi lo âm mơ hồ về việc mình có thể thua một cuộc thi mà thậm chí chưa từng được biết đến. Anh nhìn cô gái nước Pháp với ánh mắt tìm kiếm một lời hứa, một dấu hiệu, nhưng trong mắt cô chỉ thấy sự mâu thuẫn giữa đam mê với nghề nghiệp và tình yếu với một quá khứ. New York bỗng chốc trở nên nhỏ bé, còn Quebec City lại vô hình trung dựng lên những bức tường vô hình. Gordon biết mình đang đứng trước một ngã rẽ mà không có bản đồ. Anh chỉ có thể nín thở, mỉm cười và nói điều duy nhất anh còn có thể nói: “Chúc may mắn”. Có lẽ, đó cũng là lời chúc chua xót nhất anh từng dành cho ai đó. Chúc may mắn cho cô gái nước Pháp, và chúc may mắn cho chính mình – một thầy giáo ở Brooklyn phải đối mặt với bài kiểm tra lớn nhất đời: tình yêu trong bóng ma của một người cũ.