Cổ Kiếm Kỳ Đàm: Cầm Tâm Kiếm Phách Trăm năm trước, Tiên nhân Trường Cầm, một bậc đạo hạnh vang dội, vì một sai lầm chí mạng trong tu luyện – có người nói là vì lòng tham bảo tồn một bí mật thiên giới, kẻ khác lại thuyết rằng ông bị che mắt bởi một ma chướng vô hình – đã khiến một cõi tiên minh rung chuyền. Mệnh hồn vô tội của ngàn vạn linh hồn bị liên lụy trong biến cố ấy bị luyện hóa, hóa thành một thanh hung kiếm độc ác: Phần Tịch. Kiếm mang vẻ ngoài bình thản, nhưng bên trong ẩn chứa hận thù bậc vạn năm, chỉ cần ra tay là tạo ra một cơn bão tàn khốn. Còn tâm phách, cái tinh anh thuần khiết nhất của Trường Cầm, thì bị luân hồi, tách rời thành một đứa trẻ mồ côi, mang họ Âu Dương tên Thiếu Cung. Kiếm Phần Tịch, vốn có linh tính, tìm được vật chứa là Hàn Vân Khê – một thiếu nữ mạnh mẽ, tính tình hiền hòa nhưng thấu hiểu bản chất. Linh hồn Trường Cầm, nay là kiếm, bị phong ấn trong cơ thể nàng, khiến Vân Khê từ nhỏ đã mang trong mình một nguồn năng lượng cực kỳ nguy hiểm. Còn Âu Dương Thiếu Cung, lớn lên trong hoàn cảnh nghèo khó, lại không nhớ gì về kiếp trước, chỉ cảm nhận được trong lòng một hư vô, một khát vọng bạo tàn mơ hồ. Số phận của hai người, của một thanh kiếm và một tâm hồn, vốn là một thể, dìu dắt nhau tới một ngã rẽ định mệnh. Thiếu Cung dần thành một ma đầu lừa lọc, lợi dụng mưu mẹo và sức mạnh tà pháp để thao túng các môn phái, gieo rắc đau thương cho bách tính. Hắn chính là cánh tay nối dài, là sự hiện thân của oan hồn trong Phần Tịch. Nhưng Vân Khê, dù mang kiếm ấy trong thân, lòng vẫn giữ được một tia thanh minh. Khi ánh mắt nàng chạm phải Thiếu Cung – lúc ấy đã là kẻ thù của thiên hạ – trong lòng nảy sinh một cảm giác kỳ lạ, như thể có một sợi dây vô hình từ kiếp trước kéo hai người lại gần. Đó là tiếng gọi của Cầm Tâm, là tình phách vẫn còn vương vấn giữa hai mảnh hồn bị chia cắt. Biến cố đến hồi kết. Thiếu Cung, hoàn toàn bị Phần Tịch khống chế, dẫn đầu một đạo tà nhân xâm lược một trấn nhỏ, quyết t hủy diệt để thỏa mãn hận ý của kiếm. Vân Khê, với hy vọng duy nhất là cứu lấy linh hồn người mình từng yêu – chính là Thiếu Cung – và chấm dứt tội lỗi của Phần Tịch, đã một mình chặn đứng hắn trước cổng trấn. Trận chiến ấy không chỉ là kiếm quang như kiếm phong. Đó là một trận đấu phách. Kiếm Phần Tịch gầm rống, phóng ra những đạo huyết sắc chém lung tung, mỗi nhát kiếm là một mảnh ký ức đau đớn, một mảnh oán khí. Vân Khê thần thức cầm cự, lấy máu thịt mình làm môi trường, cố gắng áp chế bản tính hung tàn của kiếm. Mỗi khi ánh mắt nàng chạm vào Thiếu Cung – đôi mắt đã không còn linh quang, chỉ còn vặn vẹo trong sự thao túng – nàng lại gọi tên anh, lời thề non nước, lời hứa đẹp đẽ từ một thời đã tắt ngấm. "Âu Dương Thiếu Cung! Quay về đi!" thanh âm của nàng như một Kỳ Đàm man mác, một khúc ca hồi sinh, một lời cầu nguyện đau đớn, cố khơi dậy chút ấm áp cuối cùng trong hang ngục lạnh giá của Phần Tịch. Trong khoảnh khắc sinh tử, nhận ra tà khí của kiếm và oan hồn của Thiếu Cung là một thể, Vân Khê đã đưa ra một quyết định điên cuồng. Nàng không cưỡng chế, mà cầm tâm – ôm trọn liền sự thống nhất ấy. Tất cả năng lượng, tất cả tàn lụi, tất cả oan khuất, tất cả yêu thương, đều được nàng hấp thụ, đồng hóa. "Nếu con đường cứu rỗi là sự hủy diệt, vậy thì ta sẽ cùng ngươi đồng quy vu tận!" Một luồng quang hòa quyện giữa sắc đỏ của kiếm và sắc bạc của linh hồn bùng nổ, bao trùm cả trấn. Âm thanh chói tai của Phần Tịch tan rã, cùng với tiếng thì thầm cuối cùng của Âu Dương Thiếu Cung: "Tình Tuyết… xin lỗi…" Phong Tình Tuyết, người yêu của Hàn Vân Khê, chỉ kịp chạy tới, đứng giữa tàn tích bụi bặm. Trong tay nàng, một đốm lửa xanh trong suốt – hồn phách của Vân Khê – lơ lửng, phát ra hơi ấm yếu ớt. Đôi mắt nàng đẫm lệ nhưng kiên định, nhìn về chân trời xa xôi, nơi Phần Tịch từng bị vùi sâu dưới lòng đất và tia sáng cuối cùng của Vân Khê đã hòa vào trời đất. Từ hôm ấy, một truyền thuyết mới lưu truyền trong giới tiên nhân: Cổ Kiếm Kỳ Đàm. Người ta nói, Phần Tịch dù tan rã, linh hồn Trường Cầm, Cầm Tâm thuần khiết của Vân Khê, và Kiếm Phách bạo tàn của Thiếu Cung, ba thứ đã hòa thành một nghi lực cổ xưa, một Kỳ Đàm (bí đàm) bí ẩn. Nó được tin là chìa khóa duy nhất để phá vỡ vòng luân hồi của kiếm và hồi sinh những mảnh hồn ly tán. Bước chân đầu tiên trên hành trình dài đầy gian nan đó, là của Phong Tình Tuyết. Nàng mang theo hồn phách yêu kiều, bước đi giữa đời và cõi chết, tìm kiếm dấu tích của Cổ Kiếm – cái thứ từng là hung khí, giờ có thể là cánh cửa hy vọng. Hành trình không về tương lai, mà là quay ngược thời gian, đi tìm một "thời khắc" trong quá khứ, nơi Cầm Tâm và Kiếm Phách chưa tan rã, nơi Âu Dương Thiếu Cung còn có thể được cứu, và Hàn Vân Khê có thể quay về... với tất cả nỗi đau, và cả tình yêu. Kỳ Đàm đã được mở, thế giới đang chờ đợi một phép viên hành chưa từng có, một sự hồi sinh từ tro tàn của một thanh Cổ Kiếm và một trái Cầm Tâm tan vỡ.