Những tảng đá nhọn hoắt cứa vào da thịt khi hai bóng người vật vã trồi lên từ đám lá dừa mục. Không một bóng thuyền, không tín hiệu điện thoại, chỉ có mặn chát của nước biển cùng tiếng sóng đập đều như lời đưa tiễn. Họ là hai cái tên cuối cùng được biển nhả lại - những đồng nghiệp vốn chỉ quen trao đổi qua email lạnh lùng, giờ đây buộc phải nhìn thẳng vào vệt máu trên trán nhau.
Đêm đầu tiên, ánh lửa bập bùng giữa cơn gió rít gào phơi bày sự thật tàn khốc: thức ăn duy nhất là vài hạt dừa non, còn nước ngọt đọng lại chỉ đủ làm ướt môi. Tiếng rên rỉ đói khát của anh ta xé tan sự kiêu hãnh vốn có. Cô, người vẫn thường phản bác mọi đề xuất của hắn trong phòng họp, giờ phải vắt kiệt trí não để nghĩ cách đãi cát lọc nước mặn. "Cứu lấy viên nước cuối này," giọng cô khàn đặc khi chìa bàn tay nứt nẻ về phía gã đàn ông đang run vì sốt rét - cái khoảnh khắc cả hai hiểu ra ranh giới sống chết giờ mong manh hơn cả tờ giấy A4 họ từng tranh cãi.
Tuần thứ ba, cái bắt tay dè chừng ban đầu nhường chỗ cho những cuộc cãi vã thảm khốc. Khi hắn đập nát chiếc la bàn tự chế trong cơn điên loạn, cô biết mình phải chọn: hoặc chết cùng thằng ngốc này, hoặc tìm cách cứu cả hai khỏi chính sự tuyệt vọng đang gặm nhấm lý trí. Những bí mật kinh hoàng dần lộ diện dưới cái nắng như thiêu: vệt sẹo trên cổ tay hắn tiết lộ một quá khứ toan tính tự sát, còn vết xăm hình rắn trên vai cô lại ám chỉ mối liên hệ với băng đảng ngầm. Đảo hoang không còn là địa ngục thiên nhiên - nó biến thành cái bẫy tâm lý nơi mỗi đêm trở thành trận chiến dai dẳng giữa bản năng sinh tồn và dục vọng tối tăm.
Họ bắt đầu theo dõi nhau như thú hoang. Máu trong những con cá nhỏ bắt được bỗng biến thành mối nghi ngờ khi cô phát hiện hắn giấu diếm phần ăn. Tiếng bước chân vang lên lúc nửa đêm không còn là đồng đội tìm củi - mà là kẻ thù rình rập. "Cứu mình hay cứu hắn?" - câu hỏi ấy bám riết lấy cô khi tay cô run run giơ chiếc dao tự tạo lên ngực hắn, trong khi tia chớp lóe lên lộ ra con tàu đang tiến về phía đảo... Lựa chọn khốc liệt cuối cùng ập đến: một kẻ được sống, một kẻ bị bỏ lại làm vật tế cho đại dương, hay cả hai cùng bước lên mép vực của lương tâm?