Recife, Brazil, năm 1977. Bầu không khí Carnival chìm đắm trong nhịp trống cuồng nhiệt và những bộ trang phục lấp lánh ánh đèn neon, nhưng với Marcelo – người đàn ông ngoài bốn mươi đang lách qua đám đông – tiếng cười hét xung quanh tựa như những tầng sóng đe dọa. Anh giữ chiếc vali công nghệ hằn vết trầy xước sát người, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Ba ngày nữa, anh tự nhắc mình, chỉ cần sống thêm ba ngày nữa là đến giờ hẹn với con trai.
Thành phố biển này từng là ký ức êm đềm – nơi vợ anh mặc chiếc váy trắng nhảy samba trên bãi cát Boa Viagem. Nhưng giờ đây, mùi rượu cachaça và mồ hôi từ đám đông vô danh khiến anh nghẹt thở. Lẫn trong tiếng kèn trumpet chói tai, Marcelo bỗng nghe rõ mồn một tiếng bước chân đều đặn phía sau. Không phải giày gỗ của vũ công, nghĩ thầm, tim đập thình thịch. Anh liếc nhìn qua vai: một bóng đen mặc vest be nhạt đang khép dần khoảng cách, tay trái đút túi quần – tư thế quen thuộc của những kẻ luôn sẵn sàng rút súng.
"Đặc Vụ Mật," hai chữ đó quặn thắt trong cổ họng. Chúng đã đuổi theo anh từ São Paulo, nơi phòng thí nghiệm ngầm của anh bị thiêu rụi chỉ sau một đêm. Marcelo cười khẽ, mắt đảo nhanh tìm lối thoát. Anh đã quá ngây thơ khi tưởng rằng lễ hội náo nhiệt này có thể che mắt bọn chúng. Báo chí vẫn ca ngợi cảnh sát Recife "bảo vệ an ninh Carnival", nhưng anh biết rõ những chiếc mặt nạ phô-mai-thối đó đang hợp tác với ai.
Một cô gái mặc cánh bướm lấp lánh đột ngột kéo tay anh vào điệu nhảy. Marcelo gượng ép bước theo, mắt không rời gương mặt lạnh như tiền đồng của người đàn ông vest be. Tay đặc vụ dừng lại, mím môi nhìn quanh – ánh mắt chúng giao nhau trong khoảnh khắc. Marcelo giật mình nhận ra thứ ánh sáng quen thuộc trong mắt hắn: thứ ánh sanh lạnh lẽo từ màn hình máy tính anh từng hack để lấy tài liệu mật. Cả một hệ thống đang vận hành sau lưng hắn, anh chợt hiểu ra.
Chiếc vali công nghệ chứa băng từ dính máu – bằng chứng duy nhất về vụ thí nghiệm trên trẻ em mà chính phủ muốn xóa sổ – giờ bỗng nặng trịch. Anh thủ thế lao vào hẻm tối sau quán bar, nhưng tiếng chuông nhà thờ từ đâu vang lên đúng ba hồi. Tín hiệu tập kết của chúng, Marcelo nghẹn đắng. Những bóng đèn neon nhấp nháy trên phố dần hóa thành vệt máu loang trong mắt anh. Recife chẳng phải nơi trú ẩn – nó là chiếc bẫy được giăng từ cái hôm anh còn ngồi trong phòng lab, ngây thơ tin rằng tri thức có thể cứu rỗi con trai mình khỏi căn bệnh hiểm nghèo.