Trong những năm tháng triều đình Đại Đường dần lụi tàn dưới bóng Võ Tắc Thiên, Địch Nhân Kiệt - vị quan thanh liêm như ngọc - đã nhiều lần chứng kiến cảnh người vô tội bị đổ oan, mạng sống rẻ rúng như cỏ rác chỉ để thỏa mãn dã tâm của kẻ cầm quyền. Lòng trung quân và khí tiết như ngọn lửa nhỏ nhen nhóm trong lồng ngực ông, đến một ngày bùng cháy dữ dội. Không thể tiếp tục cúi đầu trước sự tàn bạo được ngụy trang dưới danh nghĩa chính nghĩa, ông cùng một nhóm tri âm tri kỷ, rời bỏ kinh thành Trường An phồn hoa nhưng ngột ngạt, lên đường tuần thị Giang Nam Đạo. Từ xa, Giang Nam vẫn là bức tranh thủy mặc tuyệt mỹ: mây trời như bức màn khổng lồ phủ lên những dãy núi mờ sương, sông nước uốn lượn như dải lụa mềm, thuyền xuôi ngược tấp nập. Nhưng khi đặt chân đến từng làng mạc, thị trấn, Địch Nhân Kiệt mới nhận ra bức màn sương ấy không chỉ là hiện tượng tự nhiên. Đại Đường Mê Vụ thực chất là một thứ sương mù tinh thần, dày đặc và nặng trĩu, che khuất mọi lẽ phải, khiến con người mờ mắt trước cái ác đang diễn ra ngay trước mắt. Dưới vẻ ngoài thái bình, Giang Nam đang chìm trong những "kỳ án" không lời giải. Một làng chài ven sông liên tục mất tích người vào đêm trăng tròn, dân làng đồn có "yêu quái nước" đói khát. Một phú hộ giàu có bỗng dưng lăn ra chết trong phòng khóa trái, trên người không một vết thương, chỉ để lại lá thư tuyệt mệnh oán trách quan phủ. Một nữ tử tài sắc bị vu oan ăn trộm ngọc tỷ, bị đánh đập đến chết rồi treo cổ tự tử, nhưng trước khi chết nàng thều thào: "Không phải ta...". Tất cả những sự việc ấy, khi đặt cạnh nhau, tạo thành một bức tranh ghép kinh hoàng về lòng tham, sự ích kỷ và những thế lực đen tối đang lũng đoạn từng thôn xóm. Địch Nhân Kiệt nhận ra, đằng sau mỗi "kỳ án" là một mạng người bị hãm hại, là một gia đình tan nát. Đại Đường Mê Vụ không phải là ma quỷ từ địa ngục, mà chính là những con người mang hình hài phàm tục, bị lòng tham và quyền lực che mờ tâm trí. Họ dùng mọi thủ đoạn, từ mua chuộc đến đe dọa, từ vu cáo đến ám sát, để bảo vệ lợi ích của mình. Họ đã dựng nên những thiên la địa võng tinh vi, kết từ những lời nói dối, chứng cứ giả tạo và sự sợ hãi của kẻ khác, khiến kẻ ngoài cuộc dù có tài giỏi đến đâu cũng khó lòng xuyên thủng. Nhưng Địch Nhân Kiệt không phải là kẻ tầm thường. Trí tuệ của ông như ngọn đuốc, có thể rọi sáng vào những ngóc ngách tối tăm nhất. Ông không vội vàng kết luận, mà lặng lẽ đi từng ngõ, gặp gỡ từng người, lắng nghe những điều họ không dám nói ra. Ông dùng cái nhìn thấu suốt để đọc vị sự sợ hãi trong đáy mắt một kẻ làm thuê, sự tức giận bị dồn nén của một người vợ góa, hay sự lấp lửng trong lời khai của một nhân chứng. Ông biết, trong Đại Đường Mê Vụ, sự thật thường không nằm ở hiện trường, mà nằm ở lòng người - nơi có sự ích kỷ, hèn nhát, nhưng cũng có cả sự dũng cảm thầm lặng và tình người ấm áp. Mỗi vụ án được phá, mỗi bí mật được vén mở, là một mảnh sương mù tan đi. Nhưng Địch Nhân Kiệt hiểu, Đại Đường Mê Vụ không chỉ là những vụ án lẻ tẻ. Nó là biểu tượng cho một thời đại đang chìm trong hỗn loạn về đạo đức, nơi quyền lực tuyệt đối có thể biến con người thành ác quỷ, và nơi những người như ông phải dùng trí tuệ và lương tâm để thắp lên những đốm lửa nhỏ bé, hy vọng một ngày nào đó, ánh sáng chân lý sẽ xua tan hoàn toàn màn sương u tối này. Hành trình tuần thị Giang Nam của ông, vì thế, không chỉ là công lý cho một vài nạn nhân, mà là một cuộc chiến thầm lặng chống lại chính thứ mê vụ đang ăn sâu vào tâm can của cả một triều đại.