Dẫn Độ Linh Hồn: Mười Năm
Tại góc khuất của Thành phố Ảo Ảnh, nơi những tòa nhà vươn lên như những ngón tay khổng lồ chọc thủng màn đêm, cửa hàng tiện lợi số 444 luôn đèn sáng rực. Nó không chỉ bán mì gói và nước ngọt mà còn là một cánh cổng vô hình giữa cõi người và cõi vong. Xia Dongqing, đôi mắt chiếc như hồ đêm, và Ya, với mái tóc nhuộm tím và nụ cười dễ thương, cùng nhau quét quét bụi trên kệ hàng lúc nửa đêm, nhưng công việc thực sự của họ nằm im lìm sau cửa kính. Họ là những "Điều Hướng", những người lặng lẽ dẫn dắt linh hồn lạc lối quay về quê cũ, giữ cho sự cân bằng mong manh giữa hai thế giới không bao giờ đổ sập. Người Canh Gác Đêm ấy luôn xuất hiện trong bóng tối của kho chứa, tay cầm một cuốn sổ da, đôi mắt chỉ có một chút ánh sáng màu bạc lóe lên khi cần thiết. Ông ta ít nói, nhưng những lời ra miệng tựa tiên tri, mỗi đêm đều nhắc nhở: "Chỉ cần yên lặng, đừng khuấy động vực."
Mười năm đã trôi qua như làn khói thuốc lá ngẩn ngơ. Tiếng chuông cửa reo đều đặn, khách hàng进出进出 như dòng nước chảy, nhưng Xia Dongqing và Ya biết rằng giữa dòng chảy ấy, những bóng không thuộc thế giới này luôn len lỏi. Họ quen với tiếng khóc lóc thầm lặng sau góc tủ, với những luồng hơi lạnh bất thường trên mặt tiền, với mùi hoa oải hương thoảng qua khi một linh hồn chuẩn bị rời đi. Họ coi đây là mệnh lệnh, là sự nhiệm mù mà trời đất trao gửi.
Cho đến một đêm. Vầng trăng máu đỏ rựng bừng lên, nhuộm cả con phố màu đỏ như máu đông. Nó không phải là trăng thường, nó mang theo một năng lượng gắt gỏng, như thể một thứ gì đó đáng sợ sắp vỡ ra. Cửa hàng 444 rung chuyển nhẹ. Từ dưới gầm kệ, một tiếng thì thầm khàn khàn vang lên, khuấy gió: "Họ đang tới... Họ muốn phá vỡ..." Xia Dongqing nhìn qua khung cửa kính thấy những bóng đen mờ ảo, không có hình kh definite, chỉ chuyển động như nhung. Ya nắm chặt lấy tay cô, cả hai đều cảm nhận được sự lạnh lẽo xâm nhập vào xương. Người Canh Gác Đêm bước ra, khuôn mặt gồ ghệ trong ánh trăng đỏ, giọng ông phát ra những rung động đứt quãng: "Luật lệ bị chà đạp. Cân bằng... sắp đổ."
Những ngày sau đó, thành phố trở lại bình thường như không có gì xảy ra. Vầng trăng máu biến mất, cửa hàng 444 lại mở cửa như thường lệ. Xia Dongqing và Ya tiếp tục công việc của mình, nhưng tinh thần họ căng thẳng hơn bao giờ hết. Người Canh Gác Đêm vẫn im lìm, nhưng đôi khi ông nhìn về phía con đường ngoài cửa hàng với ánh mắt xa xăm, như thể chờ đợi điều gì đó.
Và rồi, những dị chứng mới bắt đầu lóe lên trong bóng tối. Không phải những bóng ma quen thuộc nữa. Là những điều nhỏ bé, kinh dị đến rợn người: một bức tượng nhỏ trên kệ hàng đột nhiên dịch chuyển sang vị trí khác, mặc dù không ai chạm vào; một ly nước lạnh đột nhiên sôi lên vì không rõ nguyên nhân trong những căn phòng vắng; những mùi hương gợi nhớ quá khứ đau thương của người khác bất ngường bất giác thoát ra từ những góc cửa. Ngay cả những khách hàng cũng bắt đầu cảm thấy bất an, họ nhìn nhau với ánh mắt hoài nghi, cảm giác bị theo dõi len lỏi trong từng góc tối. Xia Dongqing hiểu: sự đổ vỡ của đêm trăng máu không phải là kết thúc, mà là lời cảnh báo. Mái tóc bà già bán hàng đêm dài hơn vài sợi bạc, Ya bắt đầu mơ thấy những khuôn mặt méo mó trong giấc ngủ, còn Người Canh Gác Đêm... đôi lúc ông cười khô khốc, tiếng cười vang lên trong kho chứa như tiếng sột soạt của lá khô. Mười năm, đủ lâu để quen với việc dẫn dắt linh hồn, nhưng chưa đủ để hiểu âm mù ẩn sau vầng trăng máu đang rình rập. Cánh cửa 444 vẫn mở, nhưng cả ba biết rằng thứ sắp bước vào trong đêm nay sẽ không còn là những linh hồn lạc lối đơn thuần.