Đàn ông là thế (Phần 4) Lounge quen thuộc cuối phố tối nay đông hơn mọi khi, khói thuốc loãng vội trong tiếng nhạc jazz trầm buồn. Pedro nhấp ngụm whisky đầu tiên trong im lặng, mắt đăm đăm nhìn vào lớp sương mờ trên thành ly. Vợ anh – Giám đốc điều hành mới của ngân hàng lớn nhất thành phố – đang dự hội nghị quốc tế ở Geneva. Đàn ông là thế, nghĩ suốt đêm về cái bắt tay lạnh lùng sáng nay khi chị vội vã bước vào xe đón, không kịp quay lại nói "em đi nhé". Luis thì đang loay hoay với chiếc điện thoại, ngón tay lướt qua tin nhắn từ nhóm FEM.L – nơi chị đồng nghiệp Marketing gửi 18 bài phân tích về "tư duy độc hại nam giới". Anh thở dài, định bình luận "👍" rồi lại xóa, giữa lòng tự dưng chột dạ. Chẳng phải tuần trước anh vừa vỗ ngực trong bữa nhậu: "Tao ủng hộ bình đẳng 200% mà, đám đàn bà giờ ghê thiệt!" – nhưng nhìn lại, tối qua mẹ vợ tới chơi, anh vẫn lèo kèo nhờ vợ pha cà phê. Raúl chợt cười nhạt khi nhắc tới thằng con trai lớp 3 đã bốn lần mếu máo vì bị bạn nữ đẩy té ngã. "Con trai mà! Phải mạnh mẽ lên chứ!", anh vẫn hùng hồn giảng giải – cho tới khi cô giáo gọi nhẹ qua điện thoại: "Bố hướng cháu đối diện thất bại bằng cách… hét vào gối ư?". Giữa nỗi nhục "đứa con thi nhau ăn vạ", anh chợt ngượng nghịu chẳng biết xoay sở sao. Còn Santi? Lướt Facebook trong góc, mặt đỏ bừng khi hàng loạt tin bài tường thuật về Hội nghị Phụ nữ Toàn cầu tràn ngập newsfeed. "Toàn cái đám đàn bà lên tiếng…" – anh lẩm bẩm rồi giật mình khi vợ đứng sau lưng, đôi mắt nhìn anh như xuyên qua vách kính. Chị không nói gì, chỉ đặt tách trà hoa cài đôi môi mím chặt rồi quay đi – cái quay lưng khiến Santi chết lặng. Bốn người đàn ông tưởng chẳng bao giờ gặp nhau nếu không cùng sa vào quán bar ấy giữa đêm mưa gió. Họ chia sẻ điếu thuốc, vài câu chửi thề vu vơ về giá xăng tăng, nhưng khi nhạc chuyển sang bản piano buồn, sự im lặng kéo dài đủ lâu để họ nhận ra mình đang giống nhau hơn khác. Kẻ bựa miệng, người từng lớn tiếng "đàn ông đích thực", giờ đây ngoái lại, từng đứa đều mắc kẹt trong hành trình tự tháo chính gông cùm "nam tính" thuở nào. Chủ quán bỗng bật ti vi tin tức: Hình ảnh người phụ nữ ba mươi tuổi nhảy từ công trình 50 tầng xuống vì bị sếp nữ bạo hành. Pedro chợt đổi kênh, giọng khản đặc: "Thôi, uống đi! Nói nhiều mệt lắm." – thế nhưng trong cái lẩm nhẩm ấy, bốn gã đàn ông bỗng hiểu rằng "thích nghi" chẳng phải hành trình rượt đuổi bóng hình ai. Cái họ cần học, là cách trưởng thành giữa một thế giới không còn cho phép đàn ông… làm đàn ông theo cách cũ. Đêm ấy, ai về nhà nấy với những chuỗi ngán ngẩm dài hơi hơn nhịp thở.