Nếu nhìn vào bốn con người ấy, người ta có thể tưởng tượng họ vẫn giữ nguyên những thói quen cũ, những niềm tin cũ. Thế nhưng, thế giới đã bắt đầu dịch chuyển dưới chân họ.
Pedro vốn quen với việc tự cho mình là "trụ cột" trong mắt bạn bè, giờ phải vật lộn với cảm giác thừa thãi khi người bạn đời liên tục được cất nhắc, đi sớm về khuya, thậm chí thỉnh thoảng quên mất bữa tối. Anh chọn cách đùa cợt, bông đùa để che đi sự tự ti, nhưng đêm về, những tin nhắn công việc liên tục của cô ấy vẫn khiến anh thức trắng.
Luis thì khác, anh tìm cách "cân bằng" bằng cách lao vào tập gym, thay đổi ngoại hình, cố gắng chứng tỏ mình vẫn phong độ. Song, trong những buổi gặp mặt, khi các chị em nói về dự án, chiến lược, anh lặng lẽ gọi thêm một ly rượu, cười gượng, rồi tự hỏi liệu đàn ông bây giờ có còn cần phải là người "đứng mũi chịu sào" nữa hay không.
Raúl, vốn nhạy cảm, lại chọn cách quan sát và học hỏi. Anh chủ động đọc sách, tham gia các buổi thuyết trình, thậm chí hỏi han đồng nghiệp nữ về cách họ sắp xếp công việc. Nhưng mỗi lần như vậy, anh vẫn thoáng ngại ngùng, sợ bị đánh giá là "không đàn ông".
Còn Santi, người ít nói nhất nhóm, chọn cách im lặng và lắng nghe. Anh không phản kháng, cũng chẳng tỏ ra quá hòa nhập. Có lẽ với anh, im lặng là cách tốt nhất để tự bảo vệ mình trong một thế giới đang thay đổi quá nhanh.
Bốn người, bốn cách thích nghi, nhưng đều mang chung một cảm giác: lạc lõng. Không phải vì họ yếu đuối, mà vì những định nghĩa cũ về "đàn ông" đang lung lay, buộc họ phải tự hỏi: "Mình là ai trong thế giới mới này?"
Và có lẽ, chính trong những lúc lúng túng ấy, họ mới bắt đầu hiểu rằng, "đàn ông" không phải là một khuôn mẫu cố định, mà là hành trình không ngừng học cách thích nghi.