Ánh đèn neon phòng cấp cứu nhòe đi trong mắt Choo Young Woo khi anh vội vã thay đồ sau ca trực. Mùi thuốc sát trùng vương trên da thịt, theo anh suốt dặm đường về khu chung cư cũ - nơi căn phòng nhỏ đầy sách y khoa của Shin Si A luôn thắp đèn đợi. Tiếng chìa khóa xoay nhẹ chưa hết vòng, cửa đã mở toang bởi cô gái tóc bob loạn xạ sau mười hai tiếng phẫu thuật liền, mắt thâm quầng mà vẫn rạng rỡ: “Chậm hai phút, đáng lẽ anh phải mua bánh gạo đền tôi đấy”. Bữa tối trên bàn gỗ mộc lúc nào cũng đủ hai tô canh nấm chiên xù thiu, đĩa kim chi chua quắt thứ cố tình được nàng lưu trữ trữ từ hôm qua. Đôi đũa gỗ gõ lách cách trên thành tô như mật mã riêng giữa người làm chấn thương quen xử lý máu me và bác sĩ nội trú suốt ngày trong phòng giải phẫu. “Cuối tuần này…”, Young Woo ngước lên bắt gặp vệt son dâu tây loang trên cổ áo blouse trắng của Si A, cổ họng anh nghẹn lại. Lời hứa dẫn nàng về quê gặp mẹ chìm nghỉm vào tiếng máy sấy bát rú rít. Họ yêu nhau như cái cách mầm cỏ dại đâm xuyên lối đi bê tông bệnh viện, âm thầm mà ngoan cường. Những giấc mơ chung xếp gọn trong túi áo blouse trắng - thứ duy nhất được phép mang vào phòng mổ. Ban ngày họ né tránh nhau ở hành lang B, tiếng cười lạc đi khi khoa chấn thương và ngoại tổng hợp trực chung đêm. Buổi hội chẩn đột xuất trở thành trò hề khi bác sĩ trưởng quát tháo lúc 3h sáng, đầu gối họ dưới gầm bàn vẫn khẽ chạm nhịp đếm giùm nhau nhịp thở. “Đêm nay dẫu tình yêu này biến mất khỏi thế gian”, Si A nhắc lại câu thơ tình cờ đọc được trên bảng tin nhóm sinh viên y, giọng cười như thủy tinh vỡ khi cô chỉ tay vào hình chụp X-quang ngực chàng trai trẻ vừa qua đời ca của Young Woo. Young Woo hôn lên thái dương mảnh vỡ của cô, biết trái tim cả hai đều có những vết nứt chính họ chẳng thể chẩn đoán. Gót giày phẫu thuật của Si A dính vệt máu khô quên lau, vẽ lên sàn nhà bê tông con đường âm thầm dẫn về căn phòng họ gọi là nhà. Căn nhà 35m² giấu tiếng thở dài trong tiếng chuông điện thoại chờ ca cấp cứu mới, nơi hai thân xác mệt nhoài vẫn ôm siết như sợ lẫn mất nhau giữa vô vàn bóng đêm đang đợi. Và họ vẫn bắt đầu ngày mới bằng cốc cà phê đá mua ở máy bán hàng tự động khoa 3, đưa nhau tách giấy nhựa như trao vương miện ngầm. Vị đắng chảy xuống cổ họng thành lời thú nhận không cần âm thanh: Yêu nhau giữa bệnh tật và cái chết, họ học cách nói lời tạm biệt trước mỗi buổi trực như thói quen tất yếu.