Pattaya những ngày hè chẳng khác nào bức tranh phủ vàng nắng, tiếng sóng rì rào ôm lấy căn nhà nhỏ ven biển của Jae Hee và Tae Kyung. Hai chị em sống những ngày tháng lặng lẽ như cánh chim di trú tìm bình yên sau bao giông tố cuộc đời. Jae Hee dành cả thanh xuân chăm chút cho thằng em trai nhút nhát, còn Tae Kyung chỉ cần nhìn ánh mắt dịu dàng của chị là đủ để quên đi nỗi cô đơn tự kỷ đeo đẳng. Cho đến một chiều tháng Bảy, tiếng gõ cửa gấp gáp xé toang không khí tĩnh lặng ấy. Min Ki xuất hiện trong bộ quân phục nhàu nát, đôi mắt đỏ ngầu như ngọn lửa nuốt chửng ký ức. Hơi thở anh nồng nặc mùi rượu và phẫn uất: "Tại sao? Tại sao Jae Hee lại nhẫn tâm đẩy anh trai tôi xuống vực?" Min Hoon - người anh duy nhất, đã gục ngã trong kỳ nghỉ phép ngắn ngủi, để lại bức thư tuyệt mệnh đầy nước mắt viết tên nàng. Nhưng khi chứng kiến cảnh Jae Hee thức trắng đêm ôm Tae Kyung đọc truyện, hay đôi bàn tay gầy guộc vụng về nấu món canh kim chi mà Min Hoon từng kể, ngọn lửa hận thù trong lòng Min Ki dần tắt lịm. Có gì đó chực trào ra từ vết nứt trong trái tim chai sạn của chàng trai trẻ. Đêm nhiệt đới ập xuống như nhịp trống dồn dập. Không khí oi nồng quấn lấy hai con người trước hiên nhà, tiếng dế kêu như sợi tơ vướng vào mớ hỗn độn trong lòng Min Ki. Anh lặng nhìn Jae Hee ngửa mặt hứng làn gió biển mặn mòi, mái tóc nàng quệt nhẹ vào vai anh - một cái chạm khiến tim bỗng loạn nhịp. Chẳng hiểu sao, Min Ki lại thổ lộ những điều chưa từng nói với ai: tuổi thơ bị bố bạo hành, nỗi ám ảnh phải thay anh trai nhập ngũ, cả cảm giác tội lỗi khi không kịp ôm Min Hoon lần cuối… Jae Hee không trách móc, nàng chỉ khẽ đưa cho anh cốc nước chanh mật ong - thứ đồ uống Min Hoon thường làm mỗi khi cô đơn. Trong cái đêm nhiệt đới ngột ngạt ấy, hơi ấm từ bàn tay Jae Hee truyền sang khiến Min Ki bỗng thèm được khóc. Anh như kẻ lạc đường bất ngờ tìm thấy ngọn hải đăng, còn nàng - kẻ tưởng chừng đã đóng băng trái tim sau bi kịch tình yêu - lại thấy hoa dại bừng nở trong lồng ngực. Gió thổi tung rèm cửa, mang theo mùi hoa dại và hơi thở chập chờn của biển cả. Chẳng ai nói thành lời, nhưng đêm nhiệt đới đẫm hương hoa lài ấy đã gieo xuống một mầm non dịu dàng: mầm của sự thấu hiểu, của những vết thương tìm được nhau để lành lại, và có lẽ… của một tình yêu không tên vừa chớm nở trong đống tro tàn quá khứ.