Địa Ngục Cực Lạc (Phần 2): Gabimaru Vô Hồn – cái tên khiến cả giới ninja Yamada phải rùng mình mỗi lần thốt lên. Người ta đồn hắn là quỷ dữ nhuộm đỏ lưỡi hái tử thần, kẻ đã nhúng tay vào hàng trăm vụ ám sát tàn khốc mà chẳng một giọt cảm xúc. Da thịt hắn không dính máu, nhưng linh hồn đã ngấm đẫm mùi tanh của chết chóc. Thế nên, khi cánh cổng ngục tù sập xuống, án tử trở thành điều hiển nhiên. Nhưng… "Tử hình" với Gabimaru chỉ là trò đùa. Ngay cả khi bị xiềng xích, bỏ đói, hay dùng thuốc độc, tim hắn vẫn đập. Cơ thể ấy tựa tảng đá nguội lạnh, thách thức cả thần chết. Bất chấp nụ cười khinh bỉ dành cho những kẻ hành quyết thất bại, sâu thẳm trong đôi mắt vô hồn ấy lại âm ỉ một ngọn lửa khác – nỗi khát khao cháy bỏng được gặp lại nàng. Người vợ duy nhất khiến tay sát thủ máu lạnh này mềm lòng. Và rồi, một đêm mưa tầm tã, tiếng bước chân của Asaemon vang lên trong xà lim ẩm mốc. Nữ đao phủ huyền thoại của Mạc Phủ, kẻ duy nhất khiến Gabimaru phải dừng lại vài giây khi nhìn thấy thanh Namakura sắc lạnh trên tay nàng. "Muốn sống? Muốn gặp vợ ngươi? Hãy đến Địa Ngục Cực Lạc." – Giọng nàng lạnh hơn cảnh giới tuyết phủ Sa Mạc Chết. Hòn đảo chưa một ai đặt chân tới, trừ những tên tội đồ được chọn làm "vật hy sinh". Ở đó, giữa rừng thiêng nước độc, gào thét của yêu quái và những bẫy tử thần cổ xưa, tồn tại loại thuốc trường sinh bất tử – Elixir mà ngay cả Mạc Phủ cũng phải thèm khát. Gabimaru nghiến răng: "Ta sẽ đi… Dù phải bước qua nghìn xác chết." Không chỉ hắn. Những quỷ dữ khát máu khác cũng bị ném vào cuộc săn tìm ấy: Tên hải tặc biến thái từng nuốt chửng cả đoàn thương thuyền, lão đồ tể chuyên xẻo thịt tù binh, hay kẻ lừa dối cả Hoàng đế… Tất cả đều phải giẫm lên nhau mà sống. Mạc Phủ gọi đây là "cuộc chuộc tội", nhưng thực chất – đó là màn đấu trường đẫm máu, nơi họ dùng mạng sống của tử tù để dò đường đến kho báu. Asaemon khẽ chau mày, đưa mắt nhìn về phía màn sương mù bao phủ chân trời – nơi Địa Ngục Cực Lạc ẩn hiện. Liệu trên hòn đảo quỷ ám ấy, Gabimaru có tìm thấy thứ hắn muốn, hay chỉ là cạm bẫy dẫn lối xuống suối vàng? Và nàng – người vợ dịu dàng kia, có thật sự đang chờ hắn? Bão tố sắp nổi lên… Mỗi bước chân trên đường xuống thuyền, tay sát thủ vô hồn thầm nghĩ: "Cực Lạc ư? Phải chăng sẽ là thiên đường nơi địa ngục?"