"DINH THỰ MẶC KỆ ĐỜI" – cái tựa phóng khoáng như chính tính cách của gia đình Davenport, một dòng họ quý tộc nức tiếng nhưng lắm trò lố bịch. Bộ phim hài bựa này chẳng ngại dùng dao mổ xẻ thói đạo đức giả của giới thượng lưu, bắt đầu bằng đám cưới "để đời" của cô con gái cả Penelope – một cô công chúa hách dịch, lấy chồng chỉ vì cái mác triệu phú.
Đám cưới thảm họa: Hài hước đến nghẹt thở
Hôn lễ tổ chức tại dinh thự Davenport bỗng biến thành bãi chiến trường:
- Phần "khai vị" là màn đánh ghen giữa bà dì họ say xỉn và tình cũ của chú rể ngay trước bàn tiệc.
- Món "chính" là mâm cỗ thượng hạng toàn… đồ ôi thiu vì đầu bếp chính bỏ việc sau khi nghe Penelope chê bai.
- Phần "kết" đỉnh điểm khi dàn nhạc giao hưởng đốn tim khách mời bằng ca khúc "Anh Nhà Ở Đâu Thế" remix bolero, sau khi bị bà chủ hối lộ bằng rượu mạnh để tiết kiệm chi phí.
Giữa đống hỗn độn ấy, ông bà Davenport vẫn nở nụ cười gượng gạo trước ống kính, coi như "chuyện nhỏ" vì danh dự gia tộc. Đằng sau lớp vỏ hào nhoáng, Dinh Thự Mặc Kệ Đời chính là bức tranh biếm họa về sự lố lăng của những kẻ dùng tiền che đậy thói ngu dốt.
Mối tình "khác vùng" và cú vả vào định kiến
Trong khi cả nhà nháo nhào vì đám cưới chị cả, cô em út Eloise – một cô gái mộng mơ nhưng lì lợm – lại phải lòng anh chàng thợ sửa ống nước Tom. Mối quan hệ này chẳng khác gì "đổ dầu vào lửa":
- Tom thẳng thừng chửi thói sĩ diện của nhà Davenport trước mặt bố Eloise, coi gia tộc họ như "lũ hề áo quần đắt tiền".
- Eloise công khai tuyên chiến với gia đình: từ chối học làm tiểu thư để theo Tom đi sửa bồn cầu, mặc kệ mẹ cô hét vào mặt rằng "Con không thể yêu thằng chui từ cống lên!".
Tình yêu của họ là trò đùa chua chát của số phận: trong khi Penelope kết hôn chỉ để giữ ghế trong hội thượng lưu, Eloise lại đánh đổi mọi thứ để được tự do yêu. Dinh Thự Mặc Kệ Đời không đơn thuần là phim hài – nó như cái tát mỉa mai vào tư tưởng "môn đăng hộ đối" bằng những phân cảnh đẫm nước mắt… nhưng vẫn khiến khán giả cười bò vì sự nực cười của các nhân vật.
Tựa phim: Chơi chữ "bẩn" mà thâm
"Mặc Kệ Đời" (Fuckem Hall) vừa là lời chửi thề ngầm của những người "không chốn dung thân" trong gia tộc, vừa là biểu tượng cho sự xuống cấp của một dòng họ chỉ còn biết đu bám vào quá khứ huy hoàng. Cái tên ấy cũng chính là thái độ sống của họ: mặc kệ thực tại, mặc kệ nhau, và mặc kệ luôn cả đống bê bối đang nhốn nháo trong chính ngôi nhà mình.
Tác phẩm này không dành cho những ai thích cái đẹp mỹ miều – nó xé toạc mọi tấm màn nhung để lộ ra bản chất thối rữa của thói sùng bái vật chất và sự giả dối được gói ghém dưới lớp vỏ "quý tộc". Hãy xem nếu bạn đủ can đảm để cười vào mặt những điều lố bịch nhất của xã hội!