[Đố kị (Phần 3)] Vicky dường như đã đạt được tất cả những ước mơ của mình: một mối quan hệ hạnh phúc và ổn định với Matías, và cuối cùng là tốt nghiệp kiến trúc sư. Tuy nhiên, những mong muốn của cô thay đổi và những bất an bắt đầu trỗi dậy; giờ đây Vicky sợ mất Matías trong khi phải đối mặt với thực tại mới. Cô vẫn nhớ rõ cái ngày nhận bằng: chiếc váy linen xanh nhạt dính vết cà phê Matías vô tình làm đổ lúc sáng, tà váy vướng vào gót giày mới khi bước lên bục khiến cô suýt ngã, dưới khán đài Matías hú hét đến khàn tiếng, vẫy cái bánh mì sandwich nhồi thịt mà anh ta mang theo làm quà mừng. Họ đã ở bên nhau 4 năm, từ khi cả hai còn là sinh viên năm hai, từng chia nhau gói mì gói 2 nghìn peso khi túi tiền rỗng tuột, cùng thức 3 đêm liền để sửa bản vẽ cho bài thi cuối kỳ. Matías từng lén mua cho cô cây bút chì cơ khí cô thèm thuồng cả tháng, chỉ vì biết cô ngại xin thêm tiền bố mẹ. Giờ đây căn hộ thuê nhỏ ở quận trung tâm đã có đủ hai chiếc ghế sofa cũ nhặt được ở chợ đồ cũ, tủ lạnh dán đầy những tấm ảnh polaroid chụp lúc đi dã ngoại, trên kệ sách tấm bằng tốt nghiệp của Vicky đặt cạnh tấm bằng kỹ sư dân dụng Matías lấy được hai năm trước, ngang hàng chẳng kém cạnh. Nhưng cái cảm giác vừa lòng ấy bắt đầu nứt vỡ từ buổi gặp mặt cựu sinh viên tuần trước. Cô gặp Clara, chị khóa trên từng giúp cô sửa bản vẽ khi cô suýt trượt môn thiết kế đô thị, giờ đã là kiến trúc sư trưởng cho dự án khu nghỉ dưỡng sinh thái ven biển, lương gấp ba cô, hai tháng một lần lại đi công tác nước ngoài, Instagram đầy ảnh chụp các mô hình công trình hiện đại dưới ánh nắng rực rỡ. Vicky cầm ly rượu vang trắng, nghe Clara kể về việc sắp được mời tham gia triển lãm kiến trúc ở Berlin, bỗng thấy cổ họng se lại. Cái cảm giác đố kị – thứ cô tưởng mình đã gạt bỏ từ hồi cấp ba khi không được chọn vào đội tuyển đi thi vẽ quốc gia – lại trào lên, mặn chát như nước biển. Cô về nhà nằm cạnh Matías đang ngủ ngon, nghe tiếng thở đều đều của anh, bỗng thấy sợ: sợ mình sẽ bắt đầu oán trách cuộc sống bình yên này, sợ mình sẽ muốn rời bỏ căn hộ nhỏ ấm áp này để chạy theo những thứ xa xôi như Clara, sợ rồi Matías sẽ chán ngấy con người tham lam, không bao giờ biết đủ này mà bỏ đi. Tuần này cô đã từ chối hai lời mời đi uống cà phê của Clara, thay vào đó dành cả buổi tối thứ Bảy để cùng Matías sơn lại bức tường phòng khách màu vàng nhạt – màu mà anh ta thích từ lâu nhưng cô luôn bảo là “quá sáng, không hợp phong cách tối giản của kiến trúc sư”. Cô tự nhủ sẽ học cách bằng lòng, nhưng mỗi khi mở điện thoại lên thấy thông báo từ LinkedIn về việc Leo, bạn cùng lớp, vừa trúng thầu thiết kế thư viện công cộng, cái cảm giác đố kị lại len lỏi vào, kéo theo nỗi sợ mất mát ngày càng lớn: nếu cô không còn là cô gái của ngày hôm qua, nếu cô muốn những thứ Matías không thể cho, thì anh ấy có còn ở lại với cô không? Thực tại mới mẻ, đầy tham vọng và bất trắc ngoài kia, bỗng chốc hiện ra như một bức tường ngăn giữa cô và người đàn ông mà cô từng tin là sẽ đi cùng mình đến cuối đời.