Xem phim hay Đố kị (Phần 4) - Tập 10 Vietsub #1 tại www.phimhay1.top, cập nhật tập mới nhất, tập cuối hấp dẫn lôi cuốn.
Tiếp nối mạch chuyện của nhân vật chính trong Đố kị (Phần 4), Vicky – giờ đã bước sang tuổi 38, sắp chạm mốc 40, nửa năm sau cú chia tay đau đớn nhất đời cô – khi phát hiện Tuấn, người cô chung sống suốt 7 năm, lén lút qua lại với một thực tập sinh 28 tuổi ở công ty, còn dám đòi cô trả nửa tiền thuê nhà dù hắn chưa bao giờ đóng một đồng nào – bắt đầu lôi điện thoại ra tải app hẹn hò, nhờ bạn bè mai mối, thậm chí đi cả buổi tiệc sinh nhật của đồng nghiệp chỉ vì nghe nói có vài anh độc thân tuổi chín chắn tham gia. Cô tưởng rằng mình chỉ đang tìm kiếm một bờ vai mới để tựa vào, xua tan cái cảm giác trống rỗng mỗi tối về nhà mở cửa chỉ có con mèo Mắm chạy ra cọ chân, tủ lạnh vẫn còn gói rau muống để qua đêm hắn bỏ lại hôm chuyển đồ đi.
Nhưng chẳng ngờ, mỗi lần đi hẹn hò đều là một phen "mở mang trí tuệ" theo cách không ngờ. Có buổi gặp anh chàng làm kỹ sư xây dựng, ngồi chưa được 10 phút đã lôi điện thoại ra khoe ảnh căn hộ đang trả góp, hỏi cô bao giờ nghỉ việc về quê sinh con cho đỡ vất vả. Có lần gặp anh giáo viên dạy nhạc, nói chuyện ngọt xớt, đến lúc tính tiền thì lấy lý do quên ví, để cô trả hết 500k tiền cà phê và bánh ngọt. Có cả ông chú 45 tuổi, gặp lần đầu đã rủ cô đi du lịch Đà Lạt ngay cuối tuần, nói là "người ta tuổi này rồi, đâu cần hẹn hò lâu cho tốn thời gian".
Cô cười sặc sụa mỗi lần kể lại mấy chuyện này cho Lan – bà bạn thân từ thời đại học nghe, nhưng rồi dần dà, cô nhận ra mình không còn giận Tuấn nữa. Cũng chẳng còn mơ mộng về một tình yêu hoàn hảo như mấy phim Hàn nữa. Cô nhớ ra mình từng thích làm gốm, từng muốn đi lặn biển Phú Quốc, từng ghét nấu ăn nhưng vẫn nhịn nhục nấu cơm cho Tuấn suốt 7 năm vì sợ anh ta bỏ đi. Giờ cô đăng ký lớp học gốm vào tối thứ ba, cuối tuần đi cafe với bạn bè, thỉnh thoảng đi xem phim một mình, thậm chí mua một cái máy ảnh cũ để chụp ảnh đường phố – thứ cô bỏ dở từ hồi 25 tuổi.
Có lần đi hẹn hò với một anh chàng làm designer, hai người ngồi nói chuyện suốt 3 tiếng về sở thích chụp ảnh, về những quán cà phê nhỏ ở Sài Gòn, chẳng ai nhắc đến chuyện kết hôn hay con cái. Về nhà cô nằm nhìn trần nhà, thấy lòng nhẹ tênh. Cô chẳng cần vội vàng tìm người để lấp đầy khoảng trống nữa, vì chính cô đã tự lấp đầy nó rồi. Mấy cái date thất bại, mấy cái câu nói vô duyên của đám người bà ta, hóa ra lại là cái gương soi để cô nhìn rõ mình hơn: mình đáng được yêu thương, nhưng trước hết phải tự yêu mình đã.
Hài hước là, cô vẫn tải app hẹn hò, vẫn đi date, nhưng chẳng còn áp lực phải "tìm được người" nữa. Sâu sắc là, cô nhận ra cái gọi là tìm kiếm tình yêu mới, thực ra là tìm lại chính mình – cái cô gái 25 tuổi từng hào hứng với đủ thứ mơ mộng, chứ không phải cái bà 38 tuổi sợ cô đơn đến mức chấp nhận cả những thứ không xứng đáng.