Fleabag (Phần 1) không phải một câu chuyện. Đó là một bức tranh tự thân, vẽ bằng những nét bút lấp lửng giữa hài hước và tuyệt vọng, bởi chính tay người phụ nữ đang bị vẽ. Hãy nhìn cô ấy. Một phụ nữ trẻ, với đôi mắt luôn lo lắng tìm kiếm sự công nhận từ một thế giới vốn không muốn nhìn thấy cô. Cô hóm hỉnh, nhưng sự hài hước ấy là một tấm khiên cũ rích, phủ đầy vết trầy xước. Cô cực kỳ gợi cảm, nhưng thứ cảm xúc ấy thường bị lép vế bởi một sự khát khao bản năng, một sự nghiện xem phim khiêu dâm trực tiếp mà lý trí cô ghê sợ. Đó là điểm giao thoa đau đớn: giữa sự thu hút và sự xấu hổ, giữa cái tôi khao khát được yêu và cái tôi co ro vì tội lỗi. Cô giận dữ, một mối giận dữ dai dẳng không có đối tượng rõ ràng, chỉ trừ chính mình và mọi thứ xung quanh – những thứ luôn như một bức tường vô hình. Rồi cô lao mình vào London đương đại. Không phải thành phố trong quảng cáo du lịch, mà là London của những con hẻm tối tăm sau khi các câu lạc bộ đóng cửa, của ánh đèn neon nhấp nháy phản chiếu trên mặt nước đầy rác, của những chuyến xe bus đêm đông người và im lặng. Cô bị xô vào những bức tường gạch ấy với một năng lượng điên loạn, một sự tuyệt vọng muốn tồn tại, muốn có được một thứ gì đó – một cái nắm tay, một giấc mơ, một ý nghĩa – trước khi màn đêm buông xuống hoàn toàn. Thế giới của cô là một sự pha trộn kỳ quặc: nỗi sợ bị bỏ lại phía sau (chủ nghĩa định mệnh) và niềm khát khao tìm kiếm khoái lạc trong từng khoảnh khắc tàn nhẫn (chủ nghĩa khoái lạc). Cô và những người xung quanh – những kẻ mơ mộng với những vết sẹo trong tim – cứ chầm chậm quay trong một vòng xoay ấy, một vòng xoay của những mối quan hệ vụn vỡ, những đêm say khướt và những lời hứa rỗng tuếch. Có lúc bạn cười vang vì một câu nói sáo rỗng của cô, vì một tình huống khó đỡ. Rồi có lúc, nhìn cô gục ngã trong căn bếp bừa bội của mình hoặc đứng một mình giữa đám đông, bạn thấy một nỗi đau lòng đến tê dại. Đó là lời thú nhận của một cô gái hoàn toàn lạc lối. Không phải lạc lối trên một con đường, mà lạc lối giữa chính chúng ta, giữa những kỳ vọng, những chuẩn mực và sự trống rỗng cơ bản. Cô tự hỏi mình: "Mình nên làm gì đây?". Câu hỏi ấy vang lên trong một căn phòng tối, trong một buổi sáng sau một đêm dài, trên một chiếc ghế ở công viên. Và câu trả lời… không bao giờ đến. Hoặc nếu có, nó cũng chỉ là một cái búng tay, một câu chuyện cười nửa mùa, một lần vượt qua ranh giới một cách liều lĩnh. Vì cuối cùng, Fleabag chỉ là một phản chiếu. Một tấm gương vỡ nứt phản chiếu London đương đại, và chính chúng ta. Những kẻ mơ mộng đang cố gắng kiếm tìm điểm dừng chân trong một thế giới quay quá nhanh, vừa ngọt ngào vừa cay đắng, vừa đầy đam mê vừa đầy đau khổ. Chúng ta cũng đang tự hỏi. Chúng ta cũng hoàn toàn xa rời thực tại. Chúng ta cũng lạc lối. Và cũng… giống hệt cô ấy.