Nội dung phim Giấc Mơ Điên Rồ
Giấc Mơ Điên Rồ không phải là một khái niệm trừu tượng. Ở Hàn Quốc, nó là thứ có hình dạng, có cân nặng, có một địa chỉ cụ thể. Nó là tòa nhà. Luôn là tòa nhà. Trong một xã hội nơi giá trị con người được đánh giá qua việc họ sở hữu mảnh đất hay căn hộ nào, một người đàn ông không có nhà là một bóng ma xã hội. Và Ki Su Jong – một gương mặt phổ thông trong biên chế công ty xuất nhập khẩu tại Gangnam, người mỗi ngày phải cắn răng chịu đựng ánh mắt đánh giá của sếp và sự thèm muốn trong mắt đồng nghiệp khi nhắc đến “khu chung cư mới” – đã nuôi trong lòng một Giấc Mơ Điên Rồ từ thuở còn ngồi ghế học sinh phổ thông. Một giấc mơ về việc sở hữu một tòa nhà mang tên mình. Một giấc mơ không về hạnh phúc, mà về sự hiện hữu.
Anh bắt đầu bằng những đồng tiết kiệm nhỏ, những chiếc bánh gạo rẻ tiền thay cơm trưa, những chuyến xe buýt thay vì taxi. Năm đầu tiên, anh tiết kiệm được một trăm triệu won. Một con số nhỏ bé đến mức ngay cả chính anh cũng chế giễu nó. Nhưng đó là hạt giống. Anh học cách đọc báo tài chính, cách nghe tin_đồn trong những quán cà phê ở khu vực mới phát triển, cách phân biệt giữa “đất vàng” và “bẫy nợ”. Mẹ anh, một người phụ nữ lam lũ từng bán hàng rong, bán căn nhà cũ ở Incheon để lại cho anh mảnh đất thừa kế nhỏ. “Mày giữ nó đi,” bà nói, “đừng đem bán như tao đã bán nhà mày.” Ki Su Jong nghe lời. Mảnh đất ấy trở thành bệ phóng.
Anh không mua một căn hộ hay một lô đất lớn. Anh bỏ tiền vào một dự án nhỏ bé, kín đáo ở ngoại thành: một tòa nhà văn phòng cũ, hỏng hóc, sắp bị thu hồi, nhưng có một vị trí đắc địa gần một trung tâm logistics mới. Anh thế chấp tất cả – mảnh đất thừa kế, lương, thậm chí cả bản thân mình – để vay một khoản lớn, rồi dùng số tiền ấy mua lại tòa nhà cũ, thế chấp nó để vay thêm, rồi đập đi, xây mới một tòa nhà bảy tầng với thiết kế hiện đại. Anh trở thành “chủ đất”. Danh xưng ấy ngọt ngào như một loại thuốc gây nghiện. Anh bắt đầu mơ về việc cho thuê toàn bộ tòa nhà, về việc nhận được những hóa đơn tiền thuê hàng tháng, về việc có thể nói với người khác: “Tôi có một tòa nhà.” Giấc mơ ấy nuôi anh qua những đêm thức trắng, những cú điện thoại đe dọa từ ngân hàng, những ánh mắt khinh thường của người thân khi họ biết anh đang lún sâu vào nợ nần.
Rồi làn sóng đầu tư toàn cầu ập đến, như một cơn bão không báo trước. Các quỹ đầu tư từ Mỹ, từ Trung Đông, với số vốn khổng lồ, đổ vào thị trường Hàn Quốc với cái giá cực cao, mua mọi thứ có thể bán: dự án tồn tệ, khoản nợ xấu, cả những mảnh đất bị thừa. Giá cả phi mã. Thị trường chao đảo trong một sự điên loạn tập thể. Ki Su Jong thấy cơ hội. Tòa nhà bảy tầng của anh – dù chưa hoàn thiện hoàn toàn – giờ đây được định giá gấp đôi so với khi anh mua. Nếu bán nó cho một quỹ đầu tư, anh sẽ trả được hết nợ, còn dư một số tiền khổng lồ. Anh có thể mua một tòa nhà lớn hơn, thực sự. Anh có thể thực sự trở thành một “ông lớn”. Anh đàm phán, ký hợp đồng, nhận tiền đặt cọc. Anh mơ thấy mình tự do. Anh mơ thấy mình bước vào một quán cà phê sang trọng, gọi một ly cà phê đắt tiền, và nhìn mọi người với ánh mắt của một người sở hữu.
Nhưng rồi chính phủ Hàn Quốc, vì áp lực dư luận về việc “bán đất nước” cho nước ngoài, đột ngột thắt chặt chính sách. Các giao dịch bị đóng băng, không cấp phép. Làn sóng đó lặng lẽ rút về, như thể chưa từng tồn tại. Thị trường như quả bóng bị xẹp hơi. Giá đất rơi tự do. Và Ki Su Jong, với tất cả số tiền đặt cọc đã nhận, giờ lại trở về điểm khởi đầu – nhưng còn tệ hơn. Anh không chỉ mất cơ hội bán, mà còn phải đối mặt với việc tịch thu. Ngân hàng gọi điện: “Nếu không trả được lãi suất trong vòng ba tháng, tòa nhà sẽ bị tịch thu để đấu giá.” Tòa nhà – thứ duy nhất anh còn có – sẽ bị lấy đi.
Anh đứng trước tòa nhà bảy tầng của mình, một công trình hoàn hảo, sáng sủa, với những ô cửa kính phản chiếu bầu trời xám. Nó đẹp. Nó vững chắc. Nó là Giấc Mơ Điên Rồ của anh được hiện thực hóa. Và nó sắp bị lấy đi. Không phải vì anh thua cuộc, mà vì một làn sóng vô hình toàn cầu đã thổi đi tất cả. Anh cảm thấy mình như một con tem trên một chiếc phong bì bị gửi sai địa chỉ.
Tối đó, anh không về căn phòng trọ tồi tàn. Anh ngồi trong tòa nhà trống của mình – tòa nhà chưa có người thuê – bật một ngọn đèn pin nhỏ. Âm thanh vang vọng trong không gian rộng lớn, như một lời thì thầm chế giễu. Anh đi từng phòng, từng tầng. Phòng làm việc, phòng họp, phòng kỹ thuật. Anh sờ vào bề mặt bàn gỗ, sờ vào tường, sờ vào cửa sổ. Anh thầm nghĩ: “Tôi đã làm nên nó. Tôi đã mơ về nó. Tôi đã chiến đấu cho nó.” Và giờ nó không còn của anh. Hay nó chưa bao giờ là của anh? Nó chỉ là một món nợ lớn được che bằng một lớp sơn bóng.
Sáng hôm sau, anh gặp một người đàn ông trong bar. Một nhà đầu tư bí ẩn, nghe đồn là có tiền. Người đó nói: “Cậu có một tòa nhà đẹp. Tôi có thể giúp cậu giữ nó. Chỉ cần chuyển nhượng quyền sử dụng một phần.” Ki Su Jong hiểu. Đó là một giao dịch bí mật, vi phạm pháp luật. Một sự phản bội với chính giấc mơ ban đầu – giấc mơ về sự sở hữu chính đáng. Nhưng liệu có phải Giấc Mơ Điên Rồ nếu nó không điên rồ? Anh đồng ý. Anh sẽ giữ tòa nhà, nhưng phải trả giá bằng mất đi linh hồn nó. Anh sẽ trở thành một kẻ mại quyền, một kẻ bán rẻ phần nào đó của chính cuộc đời mình, chỉ để giữ hình dáng của một “chủ đất”.
Và thế là, trong một đêm mưa, Ki Su Jong ký hợp đồng. Anh nhận được một khoản tiền mặt, đủ để trả nợ lãi suất và trì hoãn việc tịch thu. Anh giữ được tòa nhà. Nhưng khi anh bước ra khỏi văn phòng luật sư, trời vẫn mưa. Anh không thấy nhẹ nhõm. Anh cảm thấy mình tự phản bội. Giấc mơ của anh bây giờ không còn là sở hữu một tòa nhà. Nó là sự tồn tại trong một tòa nhà – một tòa nhà có phần nào đã thuộc về kẻ khác. Anh bắt đầu mơ một giấc mơ khác: một giấc mơ về việc đốt cháy tất cả các giấy tờ, đốt cháy cả tòa nhà ấy, và bắt đầu lại từ số 0, từ một cái bàn nhỏ, từ một ly cà phê vắt sấy. Nhưng đó lại là một Giấc Mơ Điên Rồ khác. Và ở Hàn Quốc, người ta không được phép mơ hai lần. Bạn chỉ có thể mơ một lần, và phải trả giá bằng cả đời mình cho nó.
Ki Su Jong giờ đây vẫn đi làm, vẫn bước vào tòa nhà bảy tầng của mình mỗi sáng. Anh vẫy tay chào bảo vệ, gật đầu với người dọn dẹp. Anh ngồi trong văn phòng tổng giám đốc – văn phòng mà anh chưa bao giờ dùng đến – và nhìn xuống thành phố. Nhưng anh không thấy cảnh quan. Anh chỉ thấy một bức tranh vô hình về sự sở hữu. Anh biết rằng, cho dù giấc mơ của anh có đang đổ vỡ hay đang được cứu vãn bằng những thương vị đen tối, nó vẫn là Giấc Mơ Điên Rồ. Và một người Hàn Quốc không có giấc mơ như thế – dù là điên rồ – thực sự là một người chưa từng sống.
Giấc Mơ Điên Rồ, Mad Concrete Dreams