Ivy, một nữ đạo diễn với một bộ sưu tập phim Giáng sinh được cho là "đẳng cấp", đột nhiên thấy mình lạc lõng. Bộ phim mới nhất của cô, dù được đầu tư hoành tráng, lại bị khán giả và giới phê bình chê là vô hồn, một tác phẩm lạnh lẽo chỉ còn là khung cảnh đẹp và câu chuyện mèo què. Cảm giác mất kết nối ấy đẩy cô quay về với một ký ức xưa cũ – bộ phim đầu tay của mình, một bản tình ca nhỏ về Giáng sinh được quay tại một ngôi làng xa xôi ở Serbia phủ đầy tuyết. Cô quyết tâm tìm lại "điều kỳ diệu" mà cô đã vô tình đánh mất. Mục tiêu là Marko, ngôi sao nam non trẻ của bộ phim đó, giờ đây là một gã đàn ông phong lưu nhưng kín đáo, sống xa lắc với luồng gió chính của làng điện ảnh. Ivy tìm thấy anh ở Belgrade, nhưng lời đề nghị tái hợp, dù được gói trong lời mời chân thành, đã bị từ chối dứt khoát. Marko không muốn sống lại quá khứ, nhất là với một người từng khiến anh phải đón Giáng sinh trong cô đơn trên trường quay lạnh giá. Thất vọng, Ivy vẫn ở lại. Sẽ không có sự hợp tác, nhưng cô quyết tâm tự mình khám phá. Cô không đi theo lịch trình các điểm du lịch. Thay vào đó, cô bước lên một chiếc xe tải cũ, theo chân một phụ nữ lớn tuổi về một chợ phiên Giáng sinh nhỏ, nơi chỉ có mấy cái lán dựng tạm dưới tuyết rơi. Tiếng nói cười giòn tan, mùi bánh mì nướng và rượu mạnh ấm nóng tỏa ra, hòa với mùi củi thiêu trên lửa. Cô thấy những đứa trẻ không biết đến cây thông được trang hoa công phurng, mà cùng nhau đánh đùa trên tuyết, tiếng cười trong trẻo vang lên giữa cái lạnh giá. Rồi một đêm, trong căn phòng khách sạn nhỏ, Ivy giật mình thức dậy bởi một âm thanh vang xa. Đó là tiếng chuông chùa. Cô chạy ra ngoài, thấy ánh trăng lạnh in trên lớp tuyết trắng xóa. Từ xa, một dòng người lặng lẽ, mỗi người cầm một ngọn nến, đi về phía nhà thờ Orthodox. Cô lặng lẽ bước theo, không ai biết cô là ai. Trong không khí thiêng liêng, tĩnh lặng đến nghẹt thở, Ivy hiểu ra: Giáng sinh ở Serbia không phải là sự kiện, là một hành trình. Không phải là món đồ chơi lộng lẫy dưới gốc cây, mà là khát vọng cháy bỏng của một niềm tin được thắp lên từng ngọn nến nhỏ trong bóng tối. Khi trở lại khách sạn, cô thấy Marko đang đợi ở sảnh. Thái độ lạnh lùng ban đầu đã tan. Anh nói, "Cô tìm nhầm chỗ rồi. Tôi không phải ngôi sao trong phim của cô. Tôi chỉ là một người dân làng." Nhưng rồi, có lẽ vì nhận ra ánh mắt tìm kiếm chân thật trong đôi mắt cô, Marko dẫn cô đi. Không phải đến những địa danh du lịch. Anh đưa cô đến nhà ông ngoại mình – một người đàn ông gần trăm tuổi – nơi cả làng tụ tập. Họ không nói nhiều về phim ảnh. Họ nói chuyện về cây táo trong vườn, về tuyết năm nay dày hay mỏng, về những người con đã đi xa và chưa về. Ivy chứng kiến họ lấy bánh mì cổ truyền, nướng trên than hồng, nhúng vào mật ong cây thông. Nụ cười của họ ấm áp đến lạ, như một ngọn lửa nhỏ sưởi ấm căn phòng đầy khói. "Đây là Giáng sinh của chúng tôi," Marko nói, giọng nhỏ. "Không phải cho khán giả. Cho chính mình. Cho những người còn ở lại." Ivy hiểu. Cô đã đến Serbia để tìm cảm hứng. Nhưng thứ cô tìm thấy không phải một ý tưởng phim mới hoành tráng. Mà là một chân lý giản dị: Giáng sinh thực sự tồn tại trong những hành động nhỏ, trong sự hiện diện, trong tình người được ấp ủ giữa cái lạnh giá của mùa đông và cả của cuộc sống. Và cô cũng nhận ra, người đã giúp cô thấy điều ấy, không phải vì tình cảm cũ, mà vì anh đã dám cho cô thấy chính anh – một phần của vẻ đẹp Giáng sinh đích thực, bình dị và bền vững, của Serbia. Khi về, Ivy không mang về kịch bản. Cô mang về một quyết định: sẽ làm một bộ phim không về Giáng sinh ở Serbia, mà về Giáng sinh ở Serbia – thứ nằm trong cái nắng đông dịu dàng trên tuyết, trong tiếng cười chung một chiếc bánh, trong sự lắng nghe im lặng giữa hai tiếng chuông chùa vang xa.