"Góc Tối" của sự thật
Thẩm Mạn chưa bao giờ tin chị gái mình buông tay xuống sông một cách tự nguyện. Trên bờ vai gầy guộc của người phụ nữ ấy còn vương vấn mùi thuốc sát trùng bệnh viện, và chiếc điện thoại cũ kỹ chứa đầy tin nhắn chưa gửi dở dang… Những thứ đó cứa vào tâm can cô, níu kéo bước chân tại một "Góc Tối" – nơi biên giới giữa sự thật và lời nói dối chỉ cách nhau một tia nắng mong manh.
Khi website của blogger này tràn ngập bài viết giật tít về cái chết đầy uẩn khúc, "Góc Tối" ấy bỗng phình to thành hố đen, nuốt chửng cả tên tuổi trưởng khoa sản phụ khoa lẫy lừng – Ái Hạ. Người phụ nữ quyền lực ấy bị phát hiện trong phòng mổ hoang tàn, tử cung đã bị cắt bỏ một cách tàn nhẫn. Không một vết kháng cự, không một dấu vân tay lạ. Chỉ có những mảnh vỡ thủy tinh từ chiếc đèn phẫu thuật nhuốm màu máu thẫm – thứ duy nhất còn sót lại tại hiện trường.
Thẩm Mạn bị đẩy vào vòng lao lý bởi con chip định vị trong điện thoại của nạn nhân. Như một mũi tên bắn thẳng, cô trở thành nghi phạm số một. Nhưng nữ cảnh sát Khương Lê không nhìn thấy mắt cô ánh lên nỗi sợ của kẻ tội đồ. Chị chỉ thấy sự chai sạn của người từng tự mình moi móc sự thật từ những miệng hố tử thần. Hai bàn tay phủ đầy "Góc Tối" chẳng thuộc về cùng một thế giới – người cầm bút, kẻ cầm súng – nhưng tấm bưu thiếp vấy máu lại hàn gắn họ.
Tấm thiếp ấy in hình bệnh viện cũ kỹ nơi chị gái Thẩm Mạn từng công tác, úp mở một con số "17" viết nguệch ngoạc – ngày chị cô gục ngã dưới dòng nước âm u. Ký ức về cái chết đầu tiên chưa kịp lắng xuống thì mùi tanh từ vụ án thứ hai đã phả vào gáy họ – trợ lý của Ái Hạ ngã gục trong phòng điều tra, cổ họng bị cắt đứt bởi lưỡi dao mổ sắc lẹm.
"Góc Tối" giờ chằng chịt những sợi dây liên kết ma quái. Mạng lưới ấy giăng từ xác chết này sang xác chết khác, lẩn khuất sau tiếng bước chân của những người đeo mặt nạ "thiên thần áo trắng". Liệu Thẩm Mạn có đủ tỉnh táo giữa cuộc đuổi bắt tử thần đang lởn vởn trước mũi súng Khương Lê? Còn "Góc Tối" – nó đang đợi chờ ai ở ngã rẽ tiếp theo?