Cánh cửa đó hiện lên đột ngột như một vết thương trên bức tường thô ráp của tầng hầm. Một hôm nọ, khi chủ cửa hàng nội thất cũ đang quét rác, nó không hề báo trước, chỉ chầm chậm lồi ra khỏi lớp vôi ố vàng, lớp sơn bong tróc còn lại. Mặt cửa bằng thứ gỗ mờ tối, không chạm khắc, không tay nắm, chỉ có một đường rãnh sâu hun hút dọc theo mép, như thể nó đã ăn sâu vào chính cấu trúc của tòa nhà. Mùi hôi thối nhẹ thoảng ra từ khe hở lạnh lẽo, mùi không phải của rác rưởi, mà của một thứ gì đó... đã suy tàn quá lâu. Chàng chủ trẻ, vốn đã quen với sự hồi hộp của những món đồ cổ phát hiện, cũng phải rùng mình khi đứng trước nó. Cánh cửa đó cảm nhận được sự hiện diện của anh. Đôi khi nó gần như thở, một tiếng thở ẩm ướt, trầm lắng vang lên từ bên trong, làm rung rinh những bụi li ti treo lơ lửng trong không khí ngột ngạt. Một lần, anh thử đặt tay lên, lạnh như chết. Và khi anh rút tay đi, cánh cửa lại di chuyển một cách tinh vi, chỉ đủ để lộ thêm một centimet nữa của cái khe tối sau đó, như đang níu kéo, như đang cầu xin được nhập vào. Bốn bức tường tầng hầm vốn chất đầy ghế salông da mục nát, tủ gỗ mối đục, gương kính vỡ, bỗng mang hơi thở chết chóc. Dưới ánh đèn vàng yếu ớt chiếu từ trên cao, bóng đổ của những vật dụng lung lay, bóp méo, biến dạng thành những hình thù đáng sợ lơ lửng. Tiếng xương rắc rắc vọng ra từ bên trong chiếc bàn gỗ bạc màu, tiếng khóc đứt quãng vẳng lên từ tấm thảm len mục nát. Phía sau cánh cửa kỳ lạ đó, vượt ra ngoài bất kỳ tưởng tượng nào, không chỉ tồn tại một căn phòng. Đó là Hậu Phòng Vô Tận, một thực thể sống, một cái vô thức tập thể của những món đồ bỏ đi, nơi mọi sự vật, mọi ký ức bị vứt bỏ đều có một hình hài thật, một giọng nói thật, và một sự hiện diện đáng sợ đến tận cùng. Nó không giống như một căn phòng thông thường, nó là một bề mặt che phủ cho một cõi tồn tại kỳ dị, nơi ranh giới giữa vô tri và linh hồn, giữa vật phẩm và thực thể, hoàn toàn tan biến, để lại chỉ là Hậu Phòng Vô Tận, một vùng tối bất tận chực chờ kéo bất kỳ ai dám bước qua vào lòng vực thẳm của sự đáng sợ vô định.