Hãy Sống Cho Ngày Mai. Hãy Chết Hôm Nay. - Dòng Chảy Phá Vỡ
Sự im lặng của Tokyo vỡ tan không bởi tiếng sấm, mà bởi tiếng hét kinh hoàng của hàng triệu người cùng một lúc. Trên bầu trời, một thứ gì đó ngoài tầm tưởng tượng đang bùng nổ: Darol. Bông hoa khổng lồ từ những vùng sâu thẳm vũ trụ, sắc tím kỳ dị như máu đang đông đặc, đột ngột nở rộ rồi tan nát trong một cổ gió tử thần. Những hạt phấn màu tím sẫng không đơn thuần là bụi, chúng tan ra, sống lại, hóa thân thành những sinh vật hình học méo mó, chân gặm nhấm trên mặt đường, mắt lồi ra phát ra tiếng "tích tích" chói tai. Chúng không hề chần chừ, ngay khi xuất hiện đã lao vào đám đông như một cơn lũ đen phủ lên thành phố sống động. Sự tàn sát diễn ra không khác một bản death metal trực tiếp – máu nhuộm đỏ gạch, tiếng gào thét chôn vùi trong tiếng xé xác. Và Rita, cô gái bình thường chỉ đang trên đường về nhà, cảm nhận được cái chết lạnh như băng từ cổ chân khi một trong những quái vật kim loại móc móc cào ngang đầu cô.
Bóng tối. Không gian. Không còn đau đớn, chỉ còn sự trống rỗng tuyệt đối. Rita tỉnh lại. Hoàn toàn bất ngờ, nằm ngửa dưới vỉa hè lạnh giá, mưa tầm tã bắt đầu rơi. Bầu trời trong xanh, không có hoa Darol không có quái vật. Cô thở hổn hển, tay sờ lên đầu, da đầu nguyên vẹn. Một giây nữa, cô cười nhẹ nhõm, rồi đột ngột nhớ lại: Mưa tím. Tiếng gào. Cái móc kim loại... Mất trí tạm thời đến mức cô cố gắng đứng dậy một cách vụng về, lảo đảo tìm kiếp sống trôi qua. Nhưng hình ảnh quái vật xé nát cơ thể mình như một bộ phim lặp đi lặp lại trong đầu khiến cô nôn ra cả cơn đau. Cô sống lại. Tại sao? Câu hỏi chưa kịp thở ra, một bóng đen vụt qua, một cái cào sắc nhọn nữa cứa ngang eo cô. Lần thứ hai. Cái chết đến nhanh hơn và đau đớn hơn. Nhưng rồi, bóng tối lại trỗi dậy. Lại là cơn mưa. Là Tokyo trông như chưa từng hư hại gì. Rita tỉnh lại lần nữa. Lần này, cô khóc. Không phải vì đau thể xác, mà vì sự bất lực tột cùng. Cô mắc kẹt trong một cơn ác mộng không có hồi kết, một nghịch lý kinh hoàng nơi cái chết không phải là điểm cuối, mà chỉ là một điểm khởi đầu mới cho sự đau khổ.
Những ngày (hay có lẽ chỉ là vài giờ?) trôi qua trong sự lặp lại đáng sợ của Nhật Bản tan tác. Rita càng chết nhiều, càng chết nhanh hơn. Cô thử mọi cách: chạy trốn như một tên điên, chui vào hầm ngầm, giả vặt chết... nhưng những sinh vật Darol luôn tồn tại như những bóng ma định mệnh, xuất hiện và kết liễu cô một cách tàn nhẫn và đa dạng. Cô cảm nhận sự sống thoang thoảng trong từng lần tỉnh lại, hương hoa anh đào trên gió một cách chua chát, vị nước mặn từ nước mắt mình chỉ để rồi ngay sau đó, cảm nhận cái lạnh của lưỡi dao, móc từ, hay sự tan rã cơ thể trong một vụ nổ nhỏ. Từng giây trong vòng lặp trở thành sự tra tấn – cô trở thành vật thí nghiệm của định mệnh, tất cả đều vô nghĩa. "Hãy sống cho ngày mai. Hãy chết hôm nay." Câu nói vụt lên trong đầu cô như một lời chế giễu vô danh, một lời nguyền lặp đi lặp lại cùng với cái chết.
Đến lúc cô gần như mất hết ý chí, gần như chấp nhận số phận như một con búp bê xé xác rồi dán lại, thì cô gặp Keiji. Anh ta nằm vẹo vai dưới một mái hiên đổ, gương mặt tái nhợt, mắt mở to nhưng trống rỗng, như một hồn ma đang chờ đợi cái chết tiếp theo. Nhìn vào anh, Rita thấy một hình ảnh phản chiếu của chính bản thân mình – sự tuyệt vọng đến tột cùng. Họ không nói nhiều trong lần đầu gặp nhau. Anh chỉ đưa tay ra, cô nắm lấy. Một cái chạm nhẹ nhàng giữa hai linh hồn cùng kiệt sức cùng bị buộc vào vòng luẩn quẩn của sự hủy diệt. Keiji nhút nhát, yếu ớt trong những giây bình thường, nhưng trong ánh mắt anh, Rita thấy một tia lửa nhỏ bé – tia lửa của người không muốn buông xuôi hoàn toàn.
Cùng nhau, họ trở nên mạnh hơn. Họ chia sẻ ký ức, vẽ lại sơ đồ hiện trường mỗi vòng lặp, ghi nhớ hành vi của quái vật thời điểm chúng xuất hiện. Rita học cách đối mặt với cơn đau, chuyển sự sợ hãi thành sự tập trung. Keiji, mặc dù vẫn run rẩy đôi khi, lại phát hiện ra một nghịch lý nhỏ: một mảnh tường cửa sổ luôn vỡ đúng giờ sau 3 giờ chiều, hay một con quái vật cụ thể luôn xuất hiện chậm hơn vài giây. Họ biến vòng lẫn thành phòng thí nghiệm, mỗi lần chết là một lần thu thập dữ liệu, mỗi lần sống lại là một lần thực thi kế hoạch mới hơn, táo bạo hơn. Họ chiến đấu không chỉ để sống, để thoát khỏi sự giằng xé của thời gian, mà còn để tìm kiếm một ý nghĩa – ý nghĩa có phải tất cả sự hủy diệt và đau khổ này chỉ là một bài kiểm tra khủng khiếp, một sự chuẩn bị cho điều gì đó lớn lao hơn? Hay họ đơn giản chỉ là những hạt bụi bị vứt bỏ trong vũ trụ lạnh lẽo này, cố gắng tìm kiếm một nhịp đập, một hơi ấm giữa đống tro tàn? "Hãy sống cho ngày mai. Hãy chết hôm nay." Không còn là lời nguyền, nó trở thành lời thề của họ – sống cho cơ hội nhỏ bé của ngày mai, đối diện tử thần của hôm nay một cách dũng cảm hơn một chút mỗi lần. Họ nắm tay nhau đứng dậy, hướng về phía mưa trời mới bắt đầu rơi, nhưng khác với những vòng lặp trước, trong mắt họ có gì đó khác – dựng lên mà không gục ngã, sẵn sàng bước vào trận chiến tiếp theo với tất cả hy vọng mong manh nhưng kiên định nhất.