Lời I Do vang lên trong nhà thờ hồi tháng 3 năm ngoái là lúc hai đứa chính thức dán nhãn "vợ chồng mới cưới", tưởng rằng sau lời hứa ấy là những chuyến du lịch hai người, những bữa tối nến lung linh, nào ngờ đời gật gù đẩy thêm hai đứa con nhỏ vào cuộc: một đứa 3 tuổi vừa bỏ bỉm, mồm năm miệng mười hay hỏi mấy câu "tại sao bố mẹ lại hôn nhau chụt chụt" trước mặt cả họ hàng, một đứa 5 tháng tuổi chỉ biết khóc đòi ti mỗi đêm 2 giờ sáng. Thế là những cuộc phiêu lưu hài hước của gia đình 4 người túa ra từng chút một, nhắc đến là ôm bụng cười chảy nước mắt. Có lần hai vợ chồng rủ nhau đi cắm trại ở hồ Tây, tính là chuyến "tái hiện tuần trăng mật" nhưng mang theo cả hai đứa nhỏ cho đỡ nhớ. Sáng ra soạn đồ, vợ nhét đầy túi quần áo trẻ con, chồng nhét đầy túi đồ ăn vặt, đến lúc lên xe mới nhớ quên mang tã dán cho đứa lớn. Đi được nửa đường, đứa lớn kêu "bố ơi em ị", hai vợ chồng đưa nhau nhìn, mặt tái mét, đành tấp vào lề đường, dùng áo sơ mi mới mua của chồng thay cho tã, xong đứa bé lại ói sữa lên áo sơ mi ấy. Chồng nhìn cái áo dính đầy ị với sữa, cười khà khà bảo "thế này là I Do rồi đấy, không được trốn đâu nhé". Lại có hôm hai đứa định chụp lại tấm ảnh cưới ngày xưa, đứng dưới gốc cây bàng trước nhà, tay nắm nhau, miệng chuẩn bị thốt lại câu I Do cho đúng vibe, thì đứa lớn chạy xộc tới giật phăng tấm khăn choàng của vợ, quấn quanh cổ làm kiểu siêu nhân, đứa bé thì đái ướt cả quần chồng. Tấm ảnh cuối cùng chụp được là cả nhà ướt sũng, nhăn nhở cười, chẳng có chút khí chất "mới cưới" nào, nhưng lại là tấm hai đứa treo ở đầu giường, xem mỗi ngày vẫn thấy vui. Mấy cuộc phiêu lưu ấy chẳng có núi cao biển rộng gì, toàn chuyện nhỏ nhặt trong bếp, trong phòng ngủ, ngoài đường phố, nhưng cứ mỗi lần nhắc lại, hai vợ chồng lại cười rũ rượi, tự bảo giá ngày ấy không nói câu I Do, thì làm sao có được mớ hỗn độn hài hước này để mà nhớ mãi.