Kantara - Huyền Thoại: Chương 1 Gió rừng Kantara rít lên từng hồi như tiếng hú của linh hồn lạc lối, cuộn theo những tàn tro từ ngọn lửa thiêu rụi vị vua cuối cùng của Bangra. Vijayendra, bậc quân vương đã dẫn đầu đoàn tùy tùng xuyên qua khe núi âm u ấy, giờ nằm bất động dưới tán cổ thụ đầy rêu phủ. Ông chẳng kịp hé răng trăng trối khi mạng sống bị những cành tay gầy guộc của rừng già siết ngạt. Chỉ còn lại chiếc vương miện gãy đôi chìm dần trong vũng máu đặc quánh – thứ duy nhất chứng minh ông từng tồn tại. Tin dữ về cái chết của vua cha truyền đến kinh thành như lưỡi dao sắc lẹm. Rajashekara, trưởng tử của vương triều Kadamba, đóng sầm cánh cổng phòng thủ trước ánh mắt hoang mang của quần thần. "Kẻ nào dám xâm phạm biên giới, lập tức chém đầu treo ở cổng thành!" – lời tuyên thệ của chàng hoàng tử nhuốm máu nước mắt. Bangra chìm trong bóng tối phong tỏa, tiếng trẻ đói lả khóc thét hòa cùng tiếng quạ rừng gào rú. Dân làng thì thào về lời nguyền của Kantara: "Thiên nhiên sẽ nuốt chửng kẻ tham lam!" Nhưng chẳng đầy một trăng sau, tiếng vó ngựa rền vang dưới chân thành đã xé tan im lặng. Người em trai – hoàng tử Kulashekara, dẫn đầu đội kỵ binh hùng hậu chém giết bất phân già trẻ. "Mở cổng! Mau!" – gã gầm lên, tay kiếm dính đầy máu tươi còn ấm. Vệt máu loang dọc con đường dẫn vào rừng thiêng như một lời thách thức ngạo ngược với lực lượng vô hình đang ẩn náu nơi rậm sâu. Giữa hỗn loạn ấy, Berme – gã tiều phu nghèo khó từ vùng đồi hoang – lẳng lặng băng qua biên giới tới Kantara. Hắn không cần vàng bạc châu báu, chỉ khát khao một mảnh đất để gieo hạt giống cuối cùng trước mùa mưa bão. Nhưng đôi chân trần vô tình giẫm lên bùn đất nhuộm máu vua Vijayendra đã khiến mặt đất rung chuyển. Gốc cây già khô bỗng nứt toác, phơi bày tượng đá cổ đại hình thần thú gầm gừ. Từ độ sâu hun hút của Kantara, tiếng trống da ngựa rền vang như lời triệu tập. Lũ chim đen vỗ cánh tạo thành vòng tròn tử thần bên trên đầu Berme. Gã chợt hiểu: ranh giới giữa sinh mệnh và quyền lực đã đứt gãy. Lưỡi hái của bạo chúa Kulashekara không chỉ giết người – nó đang chặt đứt sợi dây thiêng duy nhất kết nối vương quốc với thần linh. Và Kantara, kẻ từ nghìn năm chỉ lặng im giữa sương mù, đã thức giấc.