Trước đó, cuộc sống của Young-beom và Seon-hee như một bức tranh được vẽ nên hoàn hảo. Tiếng cười giòn tan của con trai, anh trai Dae-ho, vang vọng khắp ngôi nhà nhỏ bình yên; những bữa tối ấm cúng bên nhau, những dự hoạch tương lai rực rỡ dưới ánh mặt trời tươi sáng. Họ từng tin rằng kiếp người này sẽ mãi bình an. Rồi một ngày định mệnh, chiếc xe như sinh thần bất ngờ lao vào, cướp đi sự vững chãi của đôi chân ấy, và để lại một vết thương không chỉ trên cơ thể Dae-ho, mà còn trong tim tan nát của cả cha mẹ. Niềm vui trong nhà vụt tắt, nhường chỗ cho nỗi đau dai dẳng và sự tuyệt vọng vô hình. Young-beom và Seon-hee trở thành những linh hồn thất thể, chỉ còn biết khư khư ôm lấy ảo ảnh mong manh: một kỳ diệu, một phép màu, dù bất cứ giá nào. Đúng vào lúc mà niềm tin của họ sắp rạn vỡ, như một linh ứng từ bi thăm dò thế giới tuyệt vọng của họ, Young-beom đã gặp anh ta. Một người già nua bí ẩn, đeo chiếc nón rộng vành che giấu khuôn mặt, sự hiện diện lạ thường nhưng không hề đáng sợ. Anh ta nhìn Young-beom bằng đôi mắt sâu thẳm như cát sa mạc, không nói lời nào, nhưng một sự thấu hiểu nho nhỏ, như lời hứa vô ngôn, lan tỏa. Thế rồi, điều kỳ diệu bất khả thi đầu tiên xảy ra: cơn nhức nhối không ngừng ngơi đôi chân Dae-ho bỗng biến mất. Đó không phải là dấu hiệu của cải thiện chậm rãi, mà là một sự thôi thúc kỳ lạ, một sự nhường chỗ tức thời. Dae-ho cảm nhận được sức mạnh quay trở lại, dù mong manh, như ngọn gió đầu mùa. Đây chính là khoảnh khắc khởi đầu, khi anh ta bước vào cuộc đời họ như một linh hồn cứu rỗi, một Kẻ Cứu Rỗi bí ẩn. Người lạ trở thành phần không thể thiếu. Những phép màu cứ tiếp tục dội xuống ngôi nhà nhỏ như một trận mưa phùn bất tận. Ngọn đau dai dẳng nơi vai Seon-hee từ một vết sẹo cũ bỗng tan biến. Một vụ tai nạn nhỏ đáng lẽ hủy hoại chiếc xe tính mạng của Young-beom lại khiến anh chỉ trầy xước nhẹ. Bầu không khí u ám trong gia đình dần được thay thế bởi sự bất ngờ, gần như là phấn khởi ban đầu. Mặc dù vẫn mang một nỗi băn khoăn thấp thoài rằng những điều này quá dễ dàng, quá phi thường, nhưng trước nỗi đau đang vơi đi, họ chọn tin tưởng. Họ gọi anh ta bằng một cái tên riêng, gần gũi, nhưng thầm thì trong lòng, họ biết anh chính là Kẻ Cứu Rỗi mà họ khao khát. Không thể giữ được bí mật, lời đồn như gió bão. Ngôi làng yên bình vốn quen với những khó khăn đời thường, giờ đây lũy tiến về nhà Young-beom như một dòng sông hi vọng. Những đôi mắt phơi bày nỗi khổ khắp nơi: cặp vợ chồng già mất đi đứa con duy nhất cuối cùng, người bạn trẻ bị liệt một tay sau tai nạn, đứa trẻ mắc phải căn kỳ qu di truyền... tất cả đều đổ xô về, mang theo hy vọng mong manh và lòng biết ơn như thể tìm thấy một vị cứu tinh. Họ nhìn chỗ ngồi của người già bí ẩn như thể nhìn thấy linh hồn của sự cứu rỗi, gọi thầm tên anh ta như một lời cầu nguyện: "Kẻ Cứu Rỗi" hãy cứu chúng con. Việc anh ta im lặng gật đầu đối với từng lời van xin càng củng cố hình ảnh của một sứ giả siêu nhiên, một Kẻ Cứu Rỗi thực sự đến từ thế giới khác. Nhưng ánh sáng luôn kéo theo bóng tối. Young-beom bắt đầu nhận ra sự khác biệt trong phép màu. Đó không đơn thuần là xóa bỏ đi. Mỗi khi có "phước lành" đến với một người nào đó trong làng, một cái gì đó trong chính ngôi nhà họ lại vụt tắt đi. Chẳng hạn, khi căn bệnh của người bạn trẻ kia chữa khỏi, Dae-ho cảm thấy cơn đau nhức tái trở lại sâu hơn trong xương. Khi một cụ già được chữa khỏi đau khổ mất con, Seon-hee bỗng thấy nỗi nhớ về quá khứ đau khổ cô đơn mình từng trải trước hôn nhân ùa về dữ dội hơn. Đó không phải là sự đánh đổi ngẫu nhiên. Đó là quy luật nghiệt ngã. Mỗi "phước lành" nhận từ Kẻ Cứu Rỗi này lại rút đi một phần hồn cốt, một sợi tình, một niềm vui tự nhiên của chính gia đình họ. Người lạ nhìn ánh sáng rực rỡ của những nơi ông đến phép thuật, nhưng đôi mắt ông ta không bao giờ phản chiếu sự vui mừng, chỉ là sự thờ ơ lạnh lẽo như đá. Anh ta là một Kẻ Cứu Rỗi trao ra món quà có giá trả bằng chính niềm vui nguyên bản của người được ban ân. Sự thật như mũi dao đâm thấu tim Young-beom và Seon-hee trong một đêm trắng. Đây không phải là ân sủng, không phải là giúp đỡ tự nguyện. Đây là một lời nguyền được ngụy trang một khéo léo bằng vẻ ngoài của một Kẻ Cứu Rỗi. Mỗi "phước lành" là một khoản vay lấy bằng chính họu phúc của gia đình họ, một thứ ma thuật ăn mòn tình cảm gốc rễ. Họ, những người được gọi là được "trợ giúp" nhiều nhất, đang dần trở thành kẻ thù của chính mình, bởi nỗi ám ảnh về sự cứu rỗi kỳ lạ này khiến họ xa cách, nghi ngờ và sợ hãi. Sự đoàn kết từng bền chặt giờ đây tan vỡ như bọt biển. Người dân làng vẫn đổ xô về, vẫn gọi họ gia đình của Kẻ Cứu Rỗi, nhưng trong đôi mắt Young-beom và Seon-hee giờ đây chỉ còn lại sự rỗng tuếch và nỗi kinh hoàng nhận thức được rằng vị "cứu tinh" mang đến cho họ không phải sự giải thoát, mà là sự hủy diệt chậm rãi từ bên trong. Sự cứu rỗi họ mong đợi hóa ra là một vực thẳm, và Kẻ Cứu Rỗi ấy, chính là người đang đẩy họ về phía bên kia của vực sâu đó.