Khói lửa vẫn còn vương trong không khí hai tuần sau vụ nổ, như những vết sẹo không thể lành. Người ta gọi nó là "Sự kiện Đứt gãy" - khoảnh khắc bom đạn xóa sổ một thành phố và kéo theo điều không tưởng: người chết bắt đầu bò khỏi mộ. Chính quyền dán khẩu hiệu khắp các trạm sơ tán: "Họ chỉ muốn về nhà". Nhưng Ava nghiến chặt hàm khi nhìn lên màn hình chiếu cảnh đoàn người xám xịt lê bước dưới mưa - đôi tay Frank, chồng cô, còn quấn băng quân y từ ngày anh nhập ngũ.
Khu cách ly Zulu nằm sâu trong lòng nhà máy hóa chất bỏ hoang, lổ chổ những vết đạn trên tường rào kẽm gai. Ava lách qua khe hở sau bình oxy cũ, mùi chlorine xộc thẳng lên mũi. Tiếng loa rè rè cảnh báo lặp lại như điếu văn: "Không tiếp xúc trực tiếp... Đợi hướng dẫn... Chúng vô hại...". Nhưng dưới tầng hầm tối om, thứ cô tìm thấy không phải những cái xác uể oải. Chúng co cụm thành từng cụm quanh xác động vật, ngón tay dính đầy máu và vụn thịt. Tiếng rên rỉ đã biến thành âm thanh gầm gừ - thứ ngôn ngữ săn mồi.
Frank nằm trên bàn mổ. Một con ống thép đâm xuyên ngực anh, trên tờ giấy lưu nghiệm có đóng dấu "Mẫu vật A-17 - Giải mã biến thể Kẻ Gom Xác". Ava chạm vào lớp da xanh lét đang co giật dưới ánh đèn huỳnh quang. Đột nhiên, mọi đèn trong phòng nhấp nháy đỏ. Tiếng chuông báo động rú lên khiến lũ xác sống giật mình ngẩng đầu, mắt chúng nheo lại như đang tập trung. Chân chúng bật chạy.
Giờ đây không ai còn bắt kịp tốc độ của chúng. Lũ quái vật mất da chiếm trọn hành lang, bám đầy trần nhà như gián đói. Những bộ hàm lục cục va vào nhau tạo thứ âm thanh lách cách khiếp đảm - dấu hiệu của bầy đàn đang phối hợp săn lùng. Ava giật tung tủ sắt tìm vũ khí, ngón tay trượt trên dòng chữ màu đỏ: "Giai đoạn 3: Khử ký sinh trùng khiến vật chủ tăng tính hung dữ". Ngoài cửa, tiếng chân chạy rầm rập nện xuống sàn bê tông. Chúng đã phát hiện ra cô.
Quân đội phong tỏa khu Zulu bằng cột lửa nhựa đường cháy ngút. Trung tá Carver hét qua loa phóng thanh: "Đừng để lũ Gom Xác chạm được vào nó - phải thiêu rụi hết!". Khi viên đạn đầu tiên xuyên qua vai, Ava hiểu từ "nó" mà hắn nói không phải lũ xác sống. Trong hầm chứa chất thải hạt nhân thấp thoáng bóng hình cao gầy, những ngón tay dài quá khổ đang mò mẫm mở van áp suất. Suy nghĩ về đứa con gái năm tuổi đang ở trại tị nạn lao tới khiến Ava nghiến răng giật súng lên đạn. Máu cô pha lẫn lửa, thứ mùi sẽ dẫn lối cho cả đàn.