Sattam – tên doanh nhân thua lỗ nặng nề, gã đàn ông chất chứa nợ nần ngập đầu trong căn hộ tồi tàn đầy giấy đòi nợ. Mùi mốc meo từ những bức tường ẩm thấp như hòa lẫn với mùi tuyệt vọng bám đầy lên gương mặt hốc hác của hắn. Đêm nào hắn cũng trằn trọc nhìn đồng hồ đếm ngược đến ngày các chủ nợ hung tợn đập cửa, trong khi đứa con gái nhỏ ngủ thiếp đi với chiếc bụng đói lả trên chiếc giường đã mất một chân.
Kế Hoạch Bắt Cóc Vờ nhen nhóm trong đầu hắn một cách điên rồ vào đêm hắn phát hiện ra lá thư cũ của người cha già – ông lão khệ nệ bán chiếc xe máy cà tàng duy nhất để gửi tiền cho hắn trả nợ. Lòng tự ái và sự xấu hổ bóp nghẹt trái tim, nhưng bản năng sinh tồn đã thúc hắn vớ lấy ý tưởng đen tối: "Bắt cóc chính ba ruột, giả vờ đòi tiền chuộc từ lão đại gia keo kiệt ấy… Rồi mình sẽ trả nợ, sẽ cứu con bé…"
Hắn vụng về dàn dựng kịch bản – từ chiếc điện thoại rẻ tiền mua ở chợ đen, đến bản thảo lời đe dọa nguệch ngoạc viết trên tờ lịch cũ. Mồ hôi hắn túa ra như tắm khi lén theo dõi cử chỉ quen thuộc của người cha: thói quen uống cà phê góc phố lúc 5 giờ sáng, con đường vắng ông đi bộ về nhà trọ. Kế Hoạch Bắt Cóc Vờ chẳng có kẽ hở nào – trừ đôi mắt nhăn nheo đầy thương hại của ông lão khi nhìn thằng con trai 39 tuổi đang run rẩy giấu cái mặt nạ vải kém chất lượng sau lưng.
"Mày tưởng ba không đọc được vụn vặt trong mắt mày sao?" – giọng ông chua xót vang lên trước khi Sattam kịp ra hiệu cho thằng bạn nghiện ngập đang núp sau góc tường. Cơn ho sặc sụa của ông xé tan không khí, làm rơi vãi những tờ tiền mồ hôi nước mắt ông vừa rút từ ngân hàng – số tiền định đem cho Sattam mà chẳng cần bị… bắt cóc.