Năm năm trước, bầu trời đổ vỡ. Một vết rách dài như vết dao cắt chéo ngang tầng mây, phơi bày thứ ánh sáng xám lạnh tựa xương thú, lan tỏa mùi khét của ozone cháy. Từ đó, những Kẻ phá thế giới trườn ra—sinh vật dị hình với lớp vỏ tinh thể lởm chởm, mỗi bước chân nện xuống đất đều khiến không gian xung quanh méo mó, như thể chúng đang nhai nuốt chính kết cấu thực tại. Thành phố sụp đổ từng mảng. Loài người gọi thảm họa đó là "Ngày Thực Tế Tê Liệt". Trong hỗn loạn ấy, một người cha cắm sâu vào rừng Hắn tên Lam, khuôn mặt khắc nếp hằn của một kẻ từng chứng kiến cả lằn ranh không-thời gian bị xé toạc. Trên vai hắn, đứa con gái năm tuổi—Mai—co ro trong chiếc khăn trùm thấm đẫm mồ hôi và khói bom. Lam không thuộc về hàng ngũ anh hùng; hắn là kẻ sống sót. Bằng bản năng già giơ, hắn quyết định đưa Mai tới Hòn Đảo Mù Sương—nơi truyền thuyết địa phương đồn đại là "lằn ranh chết", nơi sương mù dày đặc và trường năng lượng hỗn loạn khiến máy móc tê liệt. "Chỉ nơi loài quái vật không muốn đặt chân tới," hắn cười gằn khi đóng chiếc thuyền gỗ mục, "mới an toàn cho con gái ta." Bốn mùa trên đảo là bốn mùa huấn luyện khắc nghiệt Lam dạy Mai cách ngụy trang bằng rêu biển đắng chát, cách lắng nghe âm thanh rạn vỡ của không khí mỗi khi Kẻ phá thế giới xuất hiện. Đêm đêm, hai cha con ngồi bên đống lửa, hắn vừa mài dao vừa kể về thế giới cũ: "Chúng không chỉ giết người, con ạ. Chúng ăn sạch ký ức. Mỗi thành phố sụp đổ là một mảnh lịch sử bị xóa sổ vĩnh viễn." Mai lớn lên với niềm tin duy nhất: sống sót không phải là chiến thắng, mà là món nợ với những người đã chết. Nhưng mùa thứ năm, sương mù trên đảo bắt đầu loãng đi Những thứ trước kia vô hình hiện ra—những luồng ánh sáng tía chập chờn lơ lửng ngoài khơi, tiếng rít chói tai như thủy tinh vỡ vọng từ đáy biển đêm. Lam biết điều đó nghĩa gì: Kẻ phá thế giới đang tiến hóa, chúng thích nghi. Một buổi sáng, hắn phát hiện vết nứt nhỏ dài ba gang tay trên phiến đá cuội—đúng như vết rách đã từng xuất hiện trên bầu trời năm năm trước. Đảo đang chảy máu thực tại. "Không còn chỗ trốn nữa rồi, Mai ạ," Lam siết chặt tay con gái khi hai người đứng nhìn từ vách núi. Phía chân trời, những bóng tinh thể khổng lồ đang vươn lên từ mặt biển, hút cạn màu xanh của nước, biến nó thành một vũng mực đen ngòm. Hắn đẩy vào tay Mai một thanh đoản kiểm—vũ khí cuối cùng bọc trong da thuẫn thô ráp. "Chúng đến để xóa sổ mọi thứ," giọng hắn rè đặc, "kể cả hy vọng. Nhưng từ giờ phút này, con không được là đứa trẻ nữa. Con phải thành lưỡi dao cắm vào họng chúng." Mai gật đầu, mắt không chớp. Trong đáy mắt cô bé, ánh lửa của thế giới sắp tàn phản chiếu thành một ngọn đèn đỏ sẫm. Bên dưới chân đảo, mặt biển bắt đầu sôi.