Han Seo-yoon vẫn nhớ rõ vị đắng ngắt của rượu pha độc datura tràn qua cổ họng, tiếng chuông đồng từ tháp Cảnh Phúc rung lên báo tử tội vang vọng qua khe cửa sổ buồng giam lạnh lẽo. Bà ngã nhào xuống nền đá, mắt mờ đục nhìn thấy đôi giày lụa thêu rồng của tên thái giám đứng cạnh, rồi nghe rõ giọng vua vang lên từ phía ngoài tấm màn che the: "Ngươi từng là phi tần được sủng ái, nay âm mưu hạ độc Hoàng hậu, tội không thể dung thứ. Nhớ kỹ, ngươi mãi là Kẻ Thù Hoàng Gia Của Tôi, chết đi cũng không rửa sạch tội lỗi." Đó là lời cuối cùng bà nghe thấy trước khi ý thức tắt ngấm. Khi mở mắt lại, mùi rêu mốc của buồng giam đã biến mất, thay vào đó là mùi nước rửa tay khử trùng nồng nặc, tiếng bíp bíp đều đặn của máy theo dõi nhịp tim vang bên tai. Seo-yoon cố gắng nhấc tay, chạm vào lớp chăn tráng nylon mềm mại phủ trên người, rồi nhìn thấy bàn tay mình—không còn vết chai sạn của người từng phải quỳ hàng giờ trên sàn đá cung đình, mà móng tay được sơn bóng hồng nhạt, cổ tay đeo dây chuyền bạc mảnh. "Kim Hae-won? Cháu tỉnh rồi hả? Tai nạn xe hơi khiến cháu hôn mê 3 ngày đấy, may mà không có di chứng." Một y tá trung niên cầm khay thuốc bước vào, nói thứ tiếng Hàn hiện đại mà Seo-yoon chưa từng nghe qua, nhưng kỳ lạ thay bà lại hiểu được toàn bộ. Kim Hae-won—đó là tên của cơ thể này, cô gái 24 tuổi, cha là tài xế riêng cho gia tộc Baek, chủ sở hữu tập đoàn tài phiệt Baekwoon chiếm lĩnh nửa thị trường bất động sản và công nghệ Hàn Quốc. Vừa mới 3 ngày sau khi xuất viện, Seo-yoon (nay mang danh Kim Hae-won) đã bị mấy tên bảo vệ của gia tộc Baek lôi thẳng đến tòa nhà trụ sở Baekwoon ở Gangnam. Cô bị đẩy qua cánh cửa kính xoay, ngẩng lên gặp ánh mắt lạnh lẽo của người đàn ông ngồi sau bàn làm việc gỗ óc chó rộng gần bằng cái giường. Baek Joo-hyuk, người thừa kế duy nhất của gia tộc Baek, đeo đồng hồ Patek Philippe giá bằng cả căn biệt thự ở Hannam-dong, nhìn cô như nhìn một hạt bụi dính trên giày da Ý cao cấp của mình. Trên bàn hắn đặt một con dấu ngọc xanh khắc hình rồng 5 móng—chính là huy hiệu hoàng gia thời Joseon. "Cha cô nợ tập đoàn 1,2 tỷ won, gồm cả tiền đền bù tai nạn xe hơi và lương trả trước cho vị trí trợ lý cá nhân của tôi. Cô có 3 lựa chọn: trả hết nợ trong 1 tháng, đi tù vì tội lừa đảo, hoặc làm việc cho tôi không lương trong 5 năm." Giọng hắn khô khốc, không chút cảm xúc, giống hệt giọng vua thời Joseon khi tuyên án tử cho bà ngày nào. Hae-won bỗng nhớ lại lời vua nói trước khi bà chết: Kẻ Thù Hoàng Gia Của Tôi. Cả đời bà ở Joseon, từ lúc là cung nữ hèn mọn bị người ta sai khiến, đến khi leo lên làm phi tần, rồi bị vu oan hạ độc, chưa từng thoát khỏi bàn tay của hoàng gia. Còn giờ, người đàn ông trước mặt, hậu duệ trực tiếp của dòng họ vua chúa từng cai trị Triều Tiên, đang nắm quyền sống chết của cô—y cũng chính là cơ hội duy nhất để cô thay đổi số phận, không còn là con rối bị người khác xỏ dây, không còn chết oan uổng như ở kiếp trước. Cô cúi đầu, nụ cười khẽ hiện trên môi, giống hệt nụ cười bà từng dùng để lừa dối hoàng hậu thời Joseon: "Tôi chọn làm trợ lý cho ông, Baek Joo-hyuk. Nhưng lần này, tôi sẽ không là Kẻ Thù Hoàng Gia Của Tôi nữa—tôi sẽ là người nắm giữ vận mệnh của chính mình."