Khu vực biểu tình ở Dakar bùng phát trong cơn khủng hoảng. Không ai biết tại sao hai người Mỹ lại thức dậy với quả bom rời đeo trên ngực, phát ra tiếng tích tắc khẽ nhưng hiểm ác, đếm ngược 10 tiếng đồng hồ. Khẩn cấp là từ duy nhất có thể tả được cảnh tượng đó. Chuyến đi công tác của hai kỹ sư dầu mỏ, Andrew và Marcus, bỗng chuyển thành cơn ác mộng khi họ tỉnh dậy trong một căn phòng trống lạnh lẽo ở k郊区 Dakar. Trên ngực họ là những chiếc hộp kim loại lạnh, dây dẫn phát ra nhịp "tick... tick..." đều đặn, chết người. Không có lời giải thích, chỉ có một cuộc gọi thoại bí ẩn, giọng nói trầm bổng, vô cảm, ra lệnh cho họ phải thực hiện một loạt nhiệm vụ với thời gian khóa chặt. Nhiệm vụ đầu tiên: phá hủy một trạm phát sóng của đài phát thanh địa phương – một biểu tượng của ảnh hưởng phương Tây. Họ làm theo, bởi không có lựa chọn. Tiếng nổ vang lên, và màn đêm Dakar chợt bừng sáng lên từng tia lửa. Nhưng điều đó chỉ là sự khởi đầu. Mỗi hành động tiếp theo của Andrew và Marcus – bị dẫn dắt như những con rối trong cơn hoảng loạn và nỗi đau man dại – lại càng thêm bạo lực và có chủ ý. Một cửa hàng hiện đại của tập đoàn Pháp bị đốt cháy. Một trường học hợp tác với tổ chức Mỹ bị phá hoại. Mỗi vụ việc, mỗi hình ảnh xác ướp trên báo và mạng xã hội, đều được phát tán nhanh như một ngọn lửa thuốc pháo. Khẩn cấp lan truyền khắp thành phố. Cảm xúc của người dân, vốn đã chín sớm về sự hiện diện của nền kinh tế và văn hóa phương Tây, bùng cháy thành những cuộc biểu tình. Họ không biết rằng Andrew và Marcus chỉ là công cụ. Họ chỉ thấy hai người da trắng, khuôn mặt đờ đẫn vì kinh hoàng và mệt mỏi, đang thực hiện những cú đánh nhắm vào chính mạng lưới kinh tế và văn hóa của họ. Cảm giác bị xâm phạm, sự phẫn nộ vì sự can thiệp lâu năm, được một lần nữa đổ vào lửa. Khẩn cấp trở thành khẩu hiệu. Các trụ cột của các công ty nước ngoài bị tấn công, cờ phương Tây bị đốt, tiếng hò hét chống lại "sự thống trị mới" vang lên khắp các con phố. Thành phố, vốn là một điểm nối giao lưu văn hóa, giờ đây chìm trong hai trận tuyến: người biểu tình với căm phẫn và cảnh sát với bộ dạng bất lực. Trong căn phòng tối, hai người đàn ông Mỹ hoàn toàn bị cô lập. Khẩn cấp không chỉ là tiếng tích tắc của quả bom, mà còn là tiếng ồn ào của đám đông bên ngoài, sự gọi điện liên tục từ giọng nói vô hình – luôn điều khiển, luôn đếm ngược, luôn báo trước một nhiệm vụ mới, một mức độ bạo lực cao hơn. Họ hiểu rằng mình đang trở thành biểu tượng cho tất cả mọi thứ người dân Dakar ghét, dù họ vô tội. Mỗi giờ trôi qua, mỗi nhiệm vụ hoàn thành,Khẩn cấp lại nhân lên gấp đôi: áp lực từ cửa phòng, từ cuộc biểu tình, từ chính lương tâm đang dần tan vỡ. Và quả bom vẫn đếm ngược. Mười giờ. Rồi chín giờ. Tích tắc, tick... tick... tick... Không ai biết điều gì sẽ xảy ra khi kim giờ đồng hồ về số 0, nhưng cả thành phố đang chờ đợi, trong một sự khẩn cấp đến nghẹt thở.