Khát Vọng Sân Băng
Cô từng nghĩ mình sẽ chẳng bao giờ trở lại. Sân băng lạnh giá ấy, nơi cô để lại tuổi trẻ, những vết thương và cả mối tình đầu tan vỡ. Thế nhưng, khi tiếng giày trượt khẽ va vào mặt băng lần nữa, cảm giác quen thuộc ùa về như chưa từng xa cách.
Người bạn diễn mới của cô là một chàng trai trẻ với ánh mắt đầy nhiệt huyết. Anh nắm tay cô chắc chắn, dẫn dắt những bước xoáy đầu tiên với sự tự tin hiếm thấy. Có tiềm năng lắm – người ta thì thầm như vậy. Nhưng mỗi lần anh chạm vào eo cô, cô lại thoáng giật mình. Hơi ấm ấy chưa đủ để xóa đi bóng hình người cũ, người từng cùng cô viết nên Khát Vọng Sân Băng – vũ điệu khiến cả khán phòng vỡ òa năm nào.
Đêm diễn thử đầu tiên, cô vô tình nhìn thấy anh ta đứng lặng ở cuối hành lang. Vẫn dáng vẻ điềm tĩnh ấy, vẫn nụ cười mơ hồ khiến trái tim cô thắt lại. Khoảnh khắc họ lướt qua nhau trên băng, vai chạm vai, hơi thở cũ gần đến nghẹn ngào. Cô biết mình chưa bao giờ thực sự buông bỏ. Khi âm nhạc vang lên, cô cố dồn hết tâm trí vào bạn diễn mới, nhưng bàn tay đeo găng vẫn tự hỏi: Phải chăng cơ hội tái sinh Khát Vọng Sân Băng ngày ấy, cần nhiều hơn là kỹ thuật hoàn hảo?
Băng tan trong nắng chiều xuyên qua ô cửa kính. Cô khẽ rùng mình. Người bạn diễn cũ đã quay lưng bước đi, để lại giai điệu dang dở – thứ âm thanh cô nghe thấy mỗi đêm, giữa thinh không của sân tập vắng.