Những Năm Tháng Khinh Niên Mùa hè năm 1984, tại con ngõ nhỏ ở quận Đông Thành, Bắc Kinh, bốn chàng trai tuổi mười bảy – Mã Đinh, Lưu Hải, Triệu Bình và Chu Minh – vẫn hẹn nhau mỗi chiều trước cổng xưởng gỗ cũ. Họ tự đặt cho nhóm cái tên Khinh Niên, thằng Lưu Hải cười hềnh hệch: “Tuổi trẻ mà, phải ngông một chút!”. Cái tên ấy thành khẩu hiệu của cả bọn suốt những năm trung học: cùng đá bóng ngoài bãi đất trống, rủ nhau xem lén vé chuyến chiếu chậm ở rạp Hồng Kông, hay lén hút điếu thuốc đầu đời dưới gốc cây bàng già... Biến Cố Một Chiều Mưa Tầm Tã Ngày cuối cấp ba, cả bốn đứa xếp hàng chờ chụp ảnh kỷ yếu. Ai nấy cười tươi như hoa, riêng Mã Đinh mặt cắt không còn hột máu. Đêm trước, anh vô tình phát hiện lá thư tình Chu Minh nhờ Triệu Bình chuyển cho cô bạn cùng lớp – thế nhưng lá thư ấy lại xuất hiện trên bục phát thanh trường, khiến Chu Minh thành trò cười. Tưởng Mã Đinh là kẻ phản bội, bọn họ không nghe một lời giải thích. Lưu Hải ném thẳng cuốn sổ lưu bút vào mặt Mã Đinh: “Khinh Niên chỉ cần ba thằng!”. Mưa xối xả trút xuống con ngõ quen thuộc, kéo theo những tiếng huých xe đạp bỏ đi, không một lần ngoái lại... Hai Mươi Năm Như Giấc Mộng Chu Minh gắn bó với nghề lái taxi, ngày ngày chở khách qua phố cũ. Lưu Hải mở tiệm bánh mỳ nhỏ cuối phố, sống yên ổn với vợ con. Triệu Bình thành giáo viên vẽ tại trường làng. Còn Mã Đinh, sau khi bôn ba ở Mỹ rồi trở thành phó tổng công ty Truyền thông Kim Thành, anh luôn cuốn mình trong những con số báo cáo và hủy hoại sức khỏe bằng ly rượu mỗi đêm. Tờ chẩn đoán u não buổi sáng tháng Ba không làm anh bất ngờ – nó như cơn mưa bất chợt sau chuỗi ngày quen nắng. Tìm Lại Khúc Mắc Xưa Chiếc iPhone 14 Pro Max mới tậu của Mã Đinh bỗng như cục gạch nặng trịch. Anh ngồi thừ người bên cửa sổ phòng VIP bệnh viện, lướt qua album gia đình Chu Minh đăng tối qua: “Hai mươi năm nhậu với mấy thằng, quên gọi tao à?”. Một bình luận của Triệu Bình chợt làm anh bật khóc: “Vắng thằng Mã Đinh, nhậu chán như cơm nguội!”. Lần đầu tiên sau hai thập kỷ, anh gõ từng chữ run rẩy: “Rượu ở đâu đãi bọn mày đây?”. Khúc Hoan Ca Của Tuổi Trung Niên Lưu Hải lau bàn ghế cẩn thận trước giờ mở tiệm. Chiếc khung hình bốn đứa chụp năm lớp mười ngả màu, anh bỗng thì thầm: “Để không khí thêm vui nhé!”. Triệu Bình mang theo mấy bức phác thảo nháp, định nhờ Mã Đinh tư vấn. Chu Minh đẩy cửa vào, trên tay cầm chai rượu gạo quê – thứ rượu họ từng lén uống ngày xưa. Mã Đinh cười gật đầu: “Không uống đến say thì chưa tan!”. Lời Hứa Cuối Mùa Đông Sau chuỗi ngày làm dự án truyền thông cho tiệm bánh Lưu Hải, tổ chức triển lãm cho tranh Triệu Bình, xây studio riêng cho Chu Minh... người ta thấy bốn gã đàn ông đầu đã điểm bạc thường xuyên xuất hiện ở phòng gym cạnh hồ Hậu Hải. Mã Đinh vẫn hay đùa: “Bác sĩ bảo thế là di căn, mà sao tao thấy người nhẹ bẫng?”. Một sáng tháng Chạp, khi tuyết phủ trắng mái hiên xưởng gỗ năm xưa, họ chụp tấm hình mới. Ảnh ghi dòng chữ “Khinh Niên hội – Kỷ niệm 30 năm!”...