Lượn lờ trong những góc khuất ồn ã của Berlin, Simon và Meret - hai bóng ma không tuổi của thế giới ngầm - vận hành Tổ như một ổ súng ngụy trang dưới vỏ bọc tiệm sửa đồng hồ cũ kỹ. Không quen với ánh sáng mặt trời, họ sống như loài dơi: ban ngày đóng kín cửa đánh giá mối nguy từ những báo cáo mật, đêm xuống mới lần theo dây điện ngầm nối với giới buôn thông tin. Tai ương ập đến từ một chiều mưa xối xả. Chiếc USB nhuốm máu gắn mã Zarya - thứ mà năm năm trước họ tưởng đã đốt thành tro trong lò thiêu Stasi - bỗng hiện hình trong vali một tên buôn lậu người Belarus. Cơn lốc truy sát kéo theo mùi sắt tanh của máu và mùi cháy khét của ký ức. Người Nga dùng dao, BND dùng luật, còn bọn sát thủ thuê thì dùng ống nhòm có tia laze đỏ chói - tất cả đều để lại trên tường Tổ những lằn đạn chồng chất như vết sẹo cũ. Giữa hỗn chiến, Meret phát hiện gương mặt cũ trong ống ngắm - người tình Đan Mạch năm nào giờ khoác áo CIA, khóe mắt hằn vết hận tình. Simon thì dính phải bẫy của gã trai đưa thư Séc hắn từng bẻ gãy tay trong vụ án điêu khắp Prague. Mỗi kẻ truy đuổi là một mảnh đời họ đạp đổ, giờ quay về như bóng ma đòi nợ. Không quen với việc chạy trốn, họ vật lộn giữa hai mặt trận: vừa phải giăng bẫy ngược trên cầu Oberbaum vừa phải giấu những cơn run tay khi chạm vào vết sẹo chi chít trên lưng nhau. Hôn nhân rạn vỡ trong cái ôm siết đầy nghi kỵ - liệu có phải chính Meret đã bật đèn xanh cho CIA? Simon giấu cô vụ bắt tay ngầm với Mossad hay không? Căn hầm Tổ ngột ngạt tiếng thở dài và mùi thuốc súng, nơi cặp bài trùng một thuở giờ chỉ còn biết trao nhau dao găm qua ánh mắt. Bọn họ - những kẻ thạo việc giết người và đốt cháy dấu vết - giờ lại không quen đến lạ lùng với trò chơi giữ lửa gia đình. Buổi sáng định mệnh ấy, khi chuông đồng hồ cũ kêu "ting" báo hiệu giữa trận mưa đạn, Simon vô thức đỡ lấy Meret ngã dúi - cái ôm ấm hơn cả ngàn ngày đắp chăn im lặng. Có lẽ, giữa lằn ranh sống chết, họ chợt nhận ra thứ cần cứu không phải mạng sống, mà là hơi ấm đã tưởng chết tự bao giờ...