Kiếm Lai (Phần 2): Lưỡi Kiếm Lung Linh, Chọc Thủng Trùng Vân
Âm thanh hỗn loạn vang dội từ chiến trường – tiếng gầm của yêu thú, tiếng gào thét của ma khí đen kịt đang nuốt trọn ánh mặt trời. Trần Bình An đứng giữa tâm bão, thân hình như một ngọn núi bất động giữa biển lửa. Tay hắn siết chặt chuôi kiếm, lưỡi bảo khí ánh lên màu bạc trắng như sao sa giữa đêm đen…
Vung lên! Chỉ một đường kiếm mảnh như tơ trời vạch ngang không gian. Không chấn động, không vội vã – nhưng núi đá sừng sững phía chân trời bỗng rạn vỡ thành nghìn mảnh. Gió cuốn bụi mù mịt, lộ ra lớp đất đỏ rực như máu tươi. Phía xa, đại dương gào thét nổi sóng dữ, muốn nhấn chìm bờ cát. Kiếm Lai (Phần 2) khẽ chuyển hướng, ánh thép sáng lòa xé toạc màn nước. Sóng biển hóa thành hai nửa, để lộ đáy cát vàng khô ráo từ bao đời chưa từng thấy ánh mặt trời.
Ma tướng từ phương Bắc vung chùy sắt dữ tợn, giọng cười như sấm nổ: “Tiểu nhi, ngươi dám chống lệnh thập phương ma tôn?”. Trần Bình An không đáp, mỉm cười như trăng khuyết. Kiếm ý từ Kiếm Lai (Phần 2) bùng lên, hóa thành vô số tia sáng tinh khiết. Chúng xuyên qua không khí như mưa kim, trói chặt lũ ma khí đen nghịt vào vòng kim cô bất lực.
Trên trời cao, thần linh ngạo nghễ đưa tay điểm xuống một ngôi sao chổi – ý đồ thiêu rụi nhân gian. Nhưng chưởng phong thần của Trần Bình An phóng lên như một con rồng ngược nước. Kiếm Lai (Phần 2) nện thẳng vào lưỡi châu, khiến tinh cầu vỡ tan thành mưa sa. Bầu trời âm u bỗng trong vắt, dưới lớp tro tàn của thần phạt là muôn cánh chim hót náo nhiệt.
Thành trì địch nhân đồ sộ nằm cạnh sông lớn – nơi được gọi là “áo giáp bất khả xâm phạm” – chỉ run lên khiến cát dưới chân rung động. Kiếm Lai (Phần 2) xoay một vòng như thái cực, tạo ra luồng khí cuồn cuộn nuốt trọn những bức tường đá cao trăm trượng. Tiếng đổ vỡ vang dội suốt canh giờ, mây bụi từ thành quách dựng lên như một cột trời.
Bụi tan… chỉ còn lại Trần Bình An và thanh kiếm duy nhất. Đất đai trống trơn, sông lại chảy xuôi dòng, biển ôm trọn bờ cát mới sinh. Hắn đưa Kiếm Lai (Phần 2) lên ngang trán, nhẹ thổi một hơi. Vết máu địch nhân rơi xuống đất – nảy mầm thành hoa đỏ tươi giữa sa mạc cằn cỗi.
Kiếm Lai (Phần 2) chưa bao giờ là vũ khí hủy diệt. Nó chỉ đơn giản là… cánh cửa giữa thế giới hỗn độn và trật tự. Một cánh cửa do Trần Bình An làm chìa khóa.