Tai nạn – một đống dây điện phóng sét ngẫu nhiên, hay một cổ máy khoa học điên rồ không ai biết – chẳng quan trọng nữa. Quan trọng là nó khiến KILL BLUE, tên khiến cả giới ngầm phải rùng mình vì máu lạnh và hoàn hảo, bỗng lặn mất. Thay vào đó là một gương mặt học trò bừng tỉnh trong bệnh viện, mắt tròn xoe chưa kịp hiểu chuyện, với cái dáng nhăn nhúm của cậu bé 13 tuổi. Năm sinh vội vàng được đắp lên giấy chứng nhận thay cho cái ngày tháng thi thể bỏ hoang lạnh lẽo mà anh từng bước đi qua từ tuổi 39.
Gã sát thủ huyền thoại, người từng chĩa súng vào những kẻ coi mình bất tử, giờ đây buộc phải trọ trộn. Và nơi trốn trốn chỉ còn lại chiếc áo khoác học sinh vụng về: trường cấp hai. Cảnh tượng nghịch lý. Một cơn ác mộng trôi nổi giữa lớp học đầy bảng phấn trắng xóa. Anh – hay cậu bé – phải kìm nén bản năng thèm khát một cuộc tẩu thoát về đêm, để tập trung vào những bài tập toán rối mắt hay lịch sử đầy ký ức nhàm chán. Cái thân nhí yếu ớt này chóng mặt khi chạy hết công suất, và bàn tay từng bắn tỉa chính xác từng milimet giờ đột ngột run rẩy khi cầm cây viết.
Nỗi giày vò không chỉ từ sách vở. Nó đến từ việc phải giả vờ ngây thơ, giả vờ không biết về những đường phố đêm anh từng thống trị. Sự hồi hộp tột cùng mỗi lần nghe thấy tiếng bước chân, mỗi khi ai đó gọi anh bằng tên thật cũ kỹ – một thứ danh tính anh đã chôn sâu theo những xác mỏng manh kia. Nhiệm vụ? Phải chăng là tiếp tục sống, ngụy trang, chờ ngày có thể tìm ra đường trở về thân xác cũ? Hay đó là một mệnh lệnh mới, ngấm ngầm từ thế giới anh vừa rời đi, ẩn mình đâu đó trong sự ồn ào của sân trường?
Trong lớp học, KILL BLUE thành một gã bất đắc dĩ. Anh đánh vật với hóa học như thể đó là công thức chất nổ, học văn như ngôn ngữ của kẻ ngoại lai. Anh có thể phân tích tâm lý kẻ địch chỉ bằng liếc mắt trong phóng sự, nhưng đứng trước cô giáo nghiêm nghị, anh chỉ biết cúi đầu, lắp bắp. Sự chật vật thật thà đến nỗi một vài đứa bạn mới tò mò, có khi lại tò mò cả những giọt mồ hôi lạnh anh không thể giải thích. Nhưng sâu thẳm bên trong, sát thủ vẫn thức tỉnh mỗi đêm, trong căn phòng trọ nhỏ bé, khi ánh đèn đường vương qua ô cửa. Bản năng đó vẫn rình rập, vẫn học cách ngắm mục tiêu mới – có thể là kẻ đang âm thầm đe dọa sự tồn tại của "cậu bé" 13 tuổi này, hay chính giới ngầm đang dòm ngó với lòng nghi ngờ. KILL BLUE không chết. Anh chỉ đang... học lại cách sống – và cách giết chóc – từ đầu, nhưng trong cái xác đầy nhược điểm này. Giữa sách giáo khoa và nhiệm vụ huyền bí, sự tồn tại của anh là một cơn gió lạ, một bóng ma mệt mỏi cố gắng hòa nhập, trong khi bản năng săn mồi vẫn âm thầm rình rập từng khoảnh khắc sống còn.