Ai từng bật Làm cha mẹ (Phần 3) xem chắc chắn chẳng thể quên được cái ổ Braverman đông nghịt người, từ cụ Zeek, bà Camille già cả xuống đến mấy đứa cháu ngoại, cháu nội nhảy nhót khắp nhà. Cái gia đình ấy chẳng bao giờ "yên ổn" theo kiểu người ta vẫn tưởng tượng về một gia đình hạnh phúc: vài ba đứa con ngoan, việc làm ổn định, ngày cuối tuần đi dã ngoại vui vẻ.
Đúng như lời gốc nói, họ đầy những thử thách và gian truân. Phần 3 này thì mọi chuyện càng rối như canh hẹ: Adam bỗng dưng mất việc sau bao năm gắn bó ở hãng quảng cáo, gánh nặng tiền bạc đè nặng lên vai người đàn ông trụ cột vốn đã phải lo toan đủ thứ, có lúc anh còn phải đi làm mấy công việc lặt vặt, lắp ráp đồ gỗ tại nhà để kiếm thêm thu nhập. Kristina chưa kịp mừng vì chồng tìm được việc mới thì nhận tin mình bị ung thư vú, bao nhiêu dự định dang dở, sợ hãi, mệt mỏi ùa đến, có lúc cô còn khóc thầm vì sợ không nhìn thấy con cái trưởng thành. Julia và Joel vừa mừng vì nhận nuôi được cậu con trai Victor, thì lại vật lộn để đứa trẻ từng trải qua bao nhiêu lần thay đổi gia đình có thể hòa nhập, có lúc Julia còn chới với giữa tình yêu dành cho con ruột và con nuôi, từng gây ra bao hiểu lầm, suýt thì để mất cả hai. Crosby thì loay hoay vừa quản lý cái xưởng thu âm mới, vừa lo cho con trai với Jasmine, lại còn phải đối mặt với những lỗi lầm thời trẻ quay lại ám ảnh, cái tính trẻ con của anh vẫn chẳng đổi, hay rủ mấy đứa cháu đi chơi mà chẳng lo trước sau. Đến mấy đứa cháu cũng chẳng yên: Amber bỏ học, yêu một gã đàn ông lớn tuổi hơn, định hướng tương lai mờ mịt; Drew bắt đầu yêu đương, lo lắng về ngoại hình, về việc không đáp ứng được kỳ vọng của ba mẹ; Max thì vẫn vật lộn với chứng tự kỷ, học cách hòa nhập với thế giới bên ngoài, có lúc còn đánh bạn ở trường khiến Adam với Kristina đau đầu.
Nhưng cái gia đình ấy lại đầy màu sắc đến lạ. Dù cãi nhau sứt sát trong bữa tối họp mặt, dù có những lúc tưởng chừng không thể tha thứ cho nhau – như lúc Adam gắt gỏng trách Kristina giấu tin bệnh tật, hay Julia với Joel suýt rạn nứt vì chuyện nuôi con, suýt thì ly hôn đấy – họ vẫn luôn là chỗ dựa cho nhau khi khó khăn ập đến. Có những khoảnh khắc ấm áp giản dị: Zeek dù già yếu vẫn lén đi mua cái khăn choàng cổ Camille thích từ hồi còn trẻ, dù bản thân đang bị bệnh tim vẫn chẳng nói cho ai biết; Adam dù mệt mỏi vẫn ngồi cạnh Kristina trong những lần hóa trị, nắm tay cô suốt cả buổi; Julia và Joel học cách thấu hiểu nhau qua những đêm thức trắng chăm Victor lúc nhóc ốm. Đời sống của họ không chỉ có nước mắt, còn có tiếng cười, có những chuyến đi dã ngoại bất thành vì xe hỏng giữa đường, có những màn karaoke ngớ ngẩn trong phòng khách mà cả nhà hát sai lời ca sình sụp, có những lần quây quần xem phim dù mỗi người một góc màn hình, ai nấy đều tranh nhau cái điều khiển.
Và quan trọng nhất, họ hoàn toàn không hoàn hảo. Chẳng ai đứng lên làm "người cha mẹ mẫu mực" cả. Adam có lúc nóng tính, quát mắng con cái vì áp lực công việc, xong lại hối hận đi mua kem về xin lỗi. Kristina quá cầu toàn, đôi khi áp đặt ý mình lên Max khiến cậu bé phản kháng dữ dội, đập phá đồ đạc trong phòng. Julia có lúc quá tập trung vào công việc, lơ là con gái sinh học của mình, khiến cô bé buồn bã viết thư chia tay gia đình. Crosby vẫn giữ cái tính trẻ con, thích chơi bời, đôi khi khiến Jasmine mệt mỏi đến mức muốn bỏ đi. Zeek thì hay giấu bệnh, không chịu nói cho vợ con biết sợ họ lo lắng, còn hay hút xì gà sau vườn dù bác sĩ cấm, bị Camille mắng cho mấy câu mà vẫn cười trừ. Camille đôi khi cũng chạnh lòng vì chồng toàn đưa ra quyết định lớn mà không hỏi ý bà, có lúc còn lén đi gặp người yêu cũ để tìm cảm giác được quan tâm. Chính sự không hoàn hảo ấy lại khiến người xem thấy gần gũi đến lạ: vì gia đình mình ngoài đời cũng thế, chẳng ai làm cha mẹ là xong xuôi chuyện, chẳng ai là người lớn toàn năng, mọi thứ đều là học đi đôi với làm, vấp ngã rồi mới biết cách đứng dậy, yêu thương rồi mới biết cách giữ gìn.
Mấy cái thử thách gian truân ấy chẳng những không làm gia đình Braverman tan vỡ, trái lại càng xát lại gần nhau hơn. Có lẽ chính vì thế, dù Làm cha mẹ (Phần 3) tràn ngập những giọt nước mắt, người xem vẫn muốn theo dõi, vì trong đó có hình bóng gia đình mình, có những bài học thực tế chứ không phải lý thuyết suông về "gia đình hạnh phúc" hoàn hảo.