Lilly Mất Tích (Phần 2)
Chiều tà buông xuống, bầu không khí trong rừng thêm phần u ám, như được thấm đẫm nước mắt của những người còn đang kiên trì tìm kiếm. Nhưng nỗi lo lắng ban đầu dường như đã nhường chỗ cho một thứ cảm giác lạnh lẽo, bất an khác, len lỏi vào từng bước chân trên mặt đất trơn trượt. Mọi manh mối dường như đều chạy vào vòng xoáy im lặng.
Anna – người bạn thân thiết nhất của Lilly – không còn giữ được bình tĩnh. Trong chiếc ba-lô cũ kỹ, bà cụ hàng xóm bà tên Hằng, một người từng một mình sống qua vài thập kỷ giữa rừng sâu, đã gửi cho chút đồ dùng nhỏ bé: một cây đèn pin đã sạc lại, một cuốn nhật ký cũ nát và một chiếc khăn quàng đỏ vẫn còn mùi hương quen thuộc của Lilly. “Nó thường hay chạy ra bờ suối gần khu vực Đá C Hau, cô ạ. Nhưng từ hôm ấy… tôi nghe thấy tiếng khóc, nhưng không thấy ai”, bà Hằng thì thào, đôi mắt tìm về phía những tán cây rậm rạp.
Đêm đầu tiên Lilly biến mất, có người tuyên bố nhìn thấy một bóng trắng lờ mờ di chuyển giữa những thân cổ thụ, như một đợt sương mờ ảo. Nhưng đó chỉ là ảo giác, hay ánh trăng phản chiếu qua lớp sương mỏng? Câu hỏi cứ lởn vởn, không đáp. Thay vào đó, những dấu chân nhỏ xíu – có lẽ của Lilly – bị che khuất bởi bùn và lá rụng, chỉ còn rõ ở nơi nào đó trên con đường mòn dẫn đến bờ đá dựng đứng.
Sáng hôm sau, một nhóm thanh niên trai tráng trong làng quyết định đi theo hướng ấy. Họ gọi tên Lilly, tiếng vọng vỗ về bốn bề, rồi dần tắt lịm. Khi tới một khoảng đất trống nhỏ giữa rừng, họ dừng lại. Trên mặt đất ẩm, không có dấu chân nào khác ngoài họ, nhưng lại có một vật gì đó lấp lánh dưới nắng: một chiếc kẹp tóc nhựa màu hồng, quen thuộc đến mức tim Anna thắt lại. Chiếc kẹp chỉ có thể thuộc về Lilly. Và nó không nằm ở đâu xa – nó nằm ở rìa của một khe đá sâu, tối đen, phía dưới là tiếng nước chảy rì rào không ngừng. Có vẻ như nó rơi ra từ trên cao, hoặc… bị ai đó cố ý đặt lại.
Đó không phải là một lời cầu cứu. Mà giống như một dấu hiệu cố ý, một lời nhắn nhủ mơ hồ. Lilly có lẽ đã cố gắng giữ lại thứ gì đó, hoặc… ai đó muốn họ tìm thấy thứ đó ngay tại đây, ở điểm này, ở chiếc kẹp tóc đã cũ kỹ này. Căn nguyên của sự mất tích, từ một đứa trẻ chạyächậm bước chân giữa rừng già, hình như đang dần hé lộ một mảng tối phức tạp hơn nhiều, một bí ẩn không đơn thuần về việc lạc đường.
Và giờ đây, mọi ánh mắt đổ dồn vào khe đá tối tăm kia. Nước chảy trong khe vẫn rì rào, âm thanh như một lời thì thầm xót đau. Liệu Lilly có đang ở dưới đó, trong thế giới ngầm lạnh lẽo đó? Hay chỉ là một thứ bẫy ngọt ngào, lừa dối họ đi sâu hơn vào cõi bí ẩn? Chuyến tìm kiếm ngày thứ hai bắt đầu không còn với hy vọng tìm thấy một đứa trẻ lạc, mà với một nỗi sợ mơ hồ rằng mình đang dần mở ra một cánh cửa không nên mở. Một cánh cửa mà Lilly – trong sự vô tội của mình – có lẽ đã vô tình chạm phải.