Bác sĩ pháp y Trà Linh, 39 tuổi, có 15 năm kinh nghiệm làm việc tại Viện Pháp y Bộ Công an trước khi xin chuyển về tỉnh quê hương để tiện chăm sóc mẹ già ốm yếu. Cô luôn đeo khẩu trang vải tự may thoa chút tinh dầu sả để át mùi formol nồng nặc của nhà xác, từng bị dị ứng găng tay latex nên tay luôn có vết đỏ nhẹ quanh cổ tay, và có thói quen ghi chép từng chi tiết nhỏ nhặt nhất vào cuốn sổ tay bìa da cũ – những vết xước trên móng tay của nạn nhân không khớp với nguyên nhân tử vong được ghi nhận, dư lượng thuốc an thần lạ trong mẫu tóc của người chết được báo là ngạt nước, hay những vết bầm ở cổ tay của một thanh niên được kết luận là tự sát. Vừa về tỉnh được nửa năm, Linh đã nhận được hàng loạt hồ sơ tử vong đóng dấu "không có dấu hiệu tội phạm" một cách vội vã: một công nhân may mặc 22 tuổi treo cổ trong ký túc xá, gia đình nhận thi thể chưa đầy 12 tiếng sau khi chết; một quản lý xưởng sản xuất 40 tuổi "vô ý" ngã vào máy trộn bê tông, vợ chưa kịp đến nhận xác thì đã được khuyên nên hỏa táng gấp; một giáo viên tiểu học về hưu 68 tuổi "trượt chân" ngã cầu thang, dù hàng xóm nghe thấy tiếng cãi vã từ căn hộ của bà đêm trước đó. Mỗi lần Linh làm báo cáo yêu cầu khám nghiệm lại toàn diện, đều bị phòng Cảnh sát điều tra tỉnh bác bỏ, ghi chú "không cần điều tra thêm". Đúng lúc đó, quan chức chính phủ Lê Minh, 43 tuổi, từ Thanh tra Chính phủ được điều về tỉnh sau khi từ chối ký duyệt báo cáo che đậy vụ sập giàn giáo khiến 12 công nhân tử vong ở Hà Nội, đã tìm đến Linh. Minh có thói quen gõ nhịp cây bút bi rẻ tiền lên đầu gối mỗi khi đang ráp nối dòng thời gian, và đã theo dõi chuỗi ca tử vong này từ lâu – hắn nhận ra tất cả nạn nhân đều có điểm chung: vừa nộp đơn khiếu nại lên cấp tỉnh về chuyện quan chức địa phương nhận hối lộ từ chủ nhà máy, vừa chuẩn bị làm chứng chống lại các vụ chiếm đất trái phép có liên quan đến người trong bộ máy lãnh đạo tỉnh. Những kẻ có quyền lực địa phương đang cố tình xóa sổ những người này một cách êm thắm, để cái chết của họ bị vùi lấp, không ai dám đặt câu hỏi. Hai người ban đầu không ưa nhau: Linh cho rằng Minh chỉ là kẻ quan liêu muốn kiếm công lập nghiệp để thăng tiến, Minh lại nghĩ Linh quá tình cảm, dành quá nhiều thời gian nói chuyện với người nhà nạn nhân, để cảm xúc cá nhân làm mờ đi bằng chứng pháp y lạnh lùng. Nhưng chẳng bao lâu họ nhận ra mình cần nhau: Minh có thẩm quyền vượt qua rào cản của cảnh sát địa phương, triệu tập hồ sơ ngân hàng và camera an ninh mà Linh không thể tiếp cận; còn Linh có đôi mắt tinh tường phát hiện ra những sơ hở nhỏ nhất để biến nghi vấn thành bằng chứng thuyết phục trước tòa. Mỗi khi nhận một vụ án mới, việc đầu tiên Linh làm là tìm gặp LOVED ONE của người đã khuất. Chính LOVED ONE mới là người nói cho cô biết nạn nhân chưa bao giờ bị trầm cảm, chưa bao giờ bỏ nhà đi, chưa bao giờ đụng đến loại ma túy mà họ bị cáo buộc quá liều. Chính LOVED ONE là người bị phớt lờ, bị bịt miệng, bị mua chuộc bằng tiền để giữ im lặng, bị dọa rằng nếu lên tiếng sẽ ảnh hưởng đến công việc của những người thân còn lại trong gia đình. Khi Linh và Minh cuối cùng cũng phá được án, buộc chính quyền địa phương thừa nhận cái chết không phải là tai nạn, điều đầu tiên họ làm là ngồi xuống bên cạnh LOVED ONE đó. Họ không tổ chức họp báo rùm beng, không khoe khoang thành tích của mình. Họ chỉ đưa bản báo cáo cho người đó, nhìn những giọt nước mắt rơi – không chỉ vì đau buồn, mà còn vì nhẹ nhõm khi biết người thân của mình không bị xóa sổ, rằng cuộc đời và cái chết của họ thực sự có ý nghĩa. Với Linh và Minh, công việc này không phải vì danh vọng. Nó là để trả lại cho người đã khuất thứ họ xứng đáng có được: sự thật. Để không có gia đình nào phải mang gánh nặng của một lời nói dối về người họ từng yêu thương. Để trả lại phẩm giá cho những người bị vứt bỏ, và cho LOVED ONE của họ cơ hội để tang chay trọn vẹn, không bị bóng ma của một câu chuyện sai lệch đè nặng lên ký ức.