Bên dưới lớp ngân bạc mỏng của hồ Salmokji, nơi trời đổ xuống như một tấm chăn mịn, ẩn núp một thực thể tà ma mà dân gian gọi là Ma Da Hàn Quốc: Hồ Nuốt Người. Truyền thuyết nói rằng, cách đây hàng trăm năm, khi làng dân còn yên ỉn, một cặp đôi thanh niên đã perdi tình trong đêm trăng tròn. Họ l ausgewählt để boating trên mặt nước, nhưng cơn gió突如其 đến cuốn chiếc thuyền lăn xòe, và cả hai biến mất trong bóng tối của dòng nước sâu. Từ đó, mỗi khi trăng lên cao, người dân nghe thấy những tiếng thì thầm l samego với hơi thở của gió, như thể những linh hồn bị mắc kẹt đang gọi tên nhau, khóc l interpretación của những lời nguyền rủa mà họ không kịp thì thausse out.
Hiện nay, سالmokji đã trở thành điểm đến cuốn hút cho những kẻ yêu thích khám phá phiêu lưu. Một nhóm phóng viên trẻ, dat lôi cuốn bởi những tin đồn về “hồ nuốt người”, quyết định mang máy quay xuống dưới để ghi lại “sự thật”. Họ chegar ở động venus vào hoàng hôn, khi những tia cuối ngày phủ lên mặt nước một lớp màu vàng óng, và khuya bắt đầu llegar như một màn che đen nhẹ. Ban đầu, mọi thứ còn bình thường: tiếng veサ của chuỗi sasset, tiếng chim hót xen lẫn, và cảm giác libéré khi bộ phim được bật lên. Tuy nhiên, khi đêm sâu xuống, không khí bắt đầu thay đổi. Những làn gió lạnh runs qua mình như cái đeo đeo của bàn tay vô hình, và tiếng thì thầm bắt đầu nổi lên từ dưới đáy – không phải là tiếng gió, mà là những câu lẽ l út, thì thầm như một người già đang kể chuyện về những cicatrices mà họ không thể quên.
Nhóm phóng viên bắt đầu cảm thấy một fuerza không thểName自己控制的压迫感: trái tim đập nhanh hơn, da gà nổi lên như thể có milliers of tiny leg spikes chạm da, và những suy nghĩ âm u như “chúng ta sẽ không bao giờ rời đi” lọt vào đầu óc như bóng ma. Họ bắt đầu nhìn thấy bóng tối lướt qua mặt nước, như thể có cái gì đó đang bơi lội dưới mặt, theo dõi từng bước đi của họ. Máy quay ghi lại những khung hình l unstable – các đoạn video bị vỡ thành mảnh đỉa, màu sắc đột ngột chuyển sang tối đen, và trongนั้น occasionally flashes of faces contorted with terror, mắt tròng tròng như thể đang scream silently.
Khi终于明白, họ đã rơi vào bẫy của Ma Da Hàn Quốc: Hồ Nuốt Người, mọi nỗ lực thoát ra chỉ làm tăng cường sức mạnh của ác ma. Hồ Salmokji, lúc này không còn là một ngọn hồ bình thường mà là một miệng hút vô hình, thụ hút không chỉ thể thể mà còn tâm linh của những người dám khám phá. Mặt nước, khi về đêm, trở thành bản tấm phản chiếu đen nhẹt của những linh hồn bị mắc kẹt, mỗi con sóng đều là một thì thầm nguyền rủa: “Đừng nhìn lại, đừng nói ra, chỉ cần lặng lẽ đi cùng chúng ta”. Và trong đêm tối này, những người phóng viên, kẹp giữa sự thật và huyền thoại, đã trở thành phần nào của truyền thuyết – một vởi supplémentaires trong danh sách những người đã bị Hồ Nuốt Người g bàn giữ trong vòng tay không ít lành.