Gia đình chuột nhỏ đã dành cả tháng trời lên kế hoạch cho một đêm Giáng sinh thật đặc biệt, xa rời những góc phố nhộn nhịp của con người. Ở một khoảng đất trống sau bức tường gạch cũ, họ dựng một "cây thông" bằng những cành cây khô nhỏ, trang trí bằng những hạt ngũ cốc lấp lánh và những mảnh vải li ti đêm thu. Bữa tiệc dự định sẽ có bánh táo nhỏ, hạt hướng dương, và tất nhiên là những câu chuyện cười về mùa đông lạnh giá. Nhưng kế hoạch "Mắc Bẫy Lũ Tí Quậy" bỗng chưa kịp thực hiện đã vấp phải chướng ngại vật khó lường nhất: sự xuất hiện bất ngờ của loài người. Một người đàn ông, với đôi ủng to bản, vác một chiếc xà lan bước vào khu đất vắng vẻ, là để kiểm tra lại một ống dẫn nước cũ. Anh ta là người của ban ngày, còn gia đình chuột chỉ hoạt động khi ánh đèn đường đã tắt. Tiếng động cọ xát, tiếng động "đu đưa" của xà lan trên đất gây nên một cơn bão lo âu trong lũ chuột. Từng chú một, vội vã trốn vào các khe gạch, mắt mở to, túm tụm vào nhau. "Mình đã bị phát hiện rồi!" – tiếng thì thầm lo lắng vang lên trong bóng tối. Họ cố nheo mắt nhìn, thấy người đàn ông dừng lại, cúi đầu, và tỏ ra cực kỳ tập trung vào một âm thanh lạ phát ra từ sau bức tường – chính là tiếng "lách cách" của con chuột con vừa vớ được một hạt ngũ cốc và đang mải chơi. Con người, với sự quyết tâm của người điều tra một chuyện bí ẩn, bắt đầu dò tìm. Tay anh ta sờ soạng theo bức tường, nhấc những viên gạch lỏng lẻo. Mỗi cử động của anh ta khiến lũ chuột co rúm lại. Chúng đã lập ra một kế hoạch yên tĩnh, nhưng giờ đây, mọi thứ đều ở ranh giới của sự ồn ào. Người đàn ông tưởng rằng có một con vật nào đó, có thể là một con mèo hay một con thỏ, đang quấy phá bên kia bức tường. Anh ta không biết rằng, đằng sau những tiếng động nhỏ ấy là một lễ Giáng sinh nhỏ xíu, với một cây thông giả và những món quà từ những người bạn nhỏ bé. Trong khi con người kiên quyết tìm ra "thủ phạm", gia đình chuột phải liên tục "mắc bẫy" thêm vào tình thế: chúng vừa cố giữ yên lặng, vừa phải di chuyển đồ đạc, che giấu bằng chứng… Tất cả diễn ra trong sự căng thẳng tột độ, một trò đùa thầm lặng nhưng nghẹt thở. Lũ Tí Quậy – vốn chỉ muốn một đêm lễ hội bình yên – bỗng trở thành nhiệm vụ phải thoát khỏi sự chú ý của một con người quá kiên nhẫn, người hoàn toàn không hay rằng chính mình đang chen vào bữa tiệc Giáng sinh của những cư dân nhỏ bé nhất. Và câu chuyện cuối cùng không phải là về một cuộc xung đột, mà về sự tréo ngoe: con người rời đi với một cái lắc đầu bối rối, không tìm thấy thứ gì, trong khi gia đình chuột, sau cơn hoảng loạn, lại có thể bắt đầu lại bữa tiệc – giờ đây còn vui hơn, vì họ vừa trải qua một kỳ nghỉ Giáng sinh đầy kịch tính mà bất kỳ ai cũng phải thầm cảm thấy: mình vừa Mắc Bẫy Lũ Tí Quậy một cách vô cùng tinh nghịch và vô tội.