Nội dung phim Mặt Nạ Da Người
Trong thế giới Wayang huyền thoại, những chiếc mặt nạ gỗ không chỉ là đạo cụ – chúng là linh hồn. Mỗi đường khắc, mỗi lớp sơn cũ kỹ, đều chứa đựng câu chuyện của các vị thần, người quỷ, và những mệnh hệ đã được định đoạt từ thuở sơ khai. Và Ki Mangun Suroto, một nghệ nhân múa rối Wayang nổi tiếng cả trong giới underground Jakarta lẫn những buổi biểu diễn cao cấp cho khách du lịch, hiểu điều này quá rõ. Ông không coi trọng những chiếc mặt nạ gỗ ấy. Ông khao khát một thứ mạnh mẽ hơn, nguyên thủy hơn: mặt nạ da người.
Sự tham vọng của Ki Mangun không dừng ở việc bảo tồn di sản. Ông mơ ước về một quyền năng vượt ngoài khuôn khổ của một nghệ sĩ. Trong các sách cổ, các bản chép tay được truyền tay từ thầy sang trò, ông đọc về những cuộc hiến tế cổ xưa, về việc dùng máu và hơi thở của một sinh linh để “đánh thức” những thế lực đen tối, để chúng ban tặng sự giàu có và trường thọ. Ông tin rằng, bằng cách phá vỡ một nghi lễ thời gian, mình có thể biến những câu chuyện thần thoại thành hiện thực. Công việc chính thức của ông là cầm lái những con rối gỗ, nhưng trong bí mật, ông cầm lái một thứ tàn khốc hơn: sự hy sinh.
Năm 2021, trong một buổi lễ Waysang đặc biệt – một sự kết hợp giữa truyền thống và nghệ thuật đương đại do một tổ chức văn hóa tài trợ – Ki Mangun mời Citra, một nghệ sĩ hát Sinden trẻ, có giọng mộng mơ và đôi mắt hóm hỉnh. Anh ta nói rằng ông muốn tái hiện một vở “kịch bản bị lãng quên”, cần một giọng hát thuần khiết để “kết nối với các vị thần”. Citra, lúc đó đang cần tiền để chữa bệnh cho em gái mình – một bệnh hiểm nghèo cần phẫu thuật ở nước ngoài – đã nhận lời. Cô không biết rằng, trong ngôn ngữ cổ của những bản kinh đen, “kết nối với các vị thần” có nghĩa là “trở thành vật tế cuối cùng”. Kế hoạch của Ki Mangun là dùng hơi thở cuối cùng và sự sợ hãi trong mắt của một nghệ sĩ non trẻ, một sinh linh “trong trắng”, để khóa chặt nghi lễ. Một mặt nạ da người thực sự – chiếc mặt nạ được chế tạo từ da của một cô gái đã chết trong tâm thế thanh tịnh, theo truyền thuyết – sẽ hoàn tất nghi lễ.
Citra dần cảm nhận được điều bất thường. Những buổi tập luyện không phải diễn tập thông thường. Ki Mangun dẫn cô vào một không gian kín phía sau nhà rối, nơi treo đầy những chiếc mặt nạ cũ, những con rối rời rạc với đôi mắt hốc hác. Ông cho cô uống những ly trà đặc, có mùi hương thảo mộc quen thuộc nhưng vị đắng chát. Những giấc mơ của cô trở nên rối loạn: bóng đen di chuyển, tiếng trống Gangsa vọng lại từ tim mình, và một khuôn mặt – không phải gỗ, mà là da thật, nhăn nheo, với nụ cười méo mó – thì thầm những câu thần chú. Cô bắt đầu nhận ra rằng, những “bản nhạc cổ” mình được yêu cầu hát không phải để mở đầu vở kịch, mà là để gom hơi thở – để tách linh hồn khỏi xác thịt một cách an toàn cho thực thể đang chờ đợi phía sau lớp màn đen.
Sự khát vọng tiền bạc cho em gái như một sợi dây vô hình kéo cô vào vòng xoáy. Mỗi lần cô hỏi về tiến độ, Ki Mangun lại an ủi: “Càng gần đến ngày vĩ đại, càng nhiều âm thanh thiêng liêng mình cần tập trung.” Cô nhìn thấy ông thao túng với một chiếc mặt nạ đặc biệt – không phải gỗ, mà là một lớp da mỏng, trong suốt, được gài trong khung gỗ quý. Đó là Mặt Nạ Da Người. Cô nghe thấy tiếng thì thầm: “Nó cần một giọng hát không vướng bận, một tâm hồn chưa bị vấy bẩn bởi thế gian.” Lòng cô chùng xuống. Hóa ra, sự “thanh tịnh” mà ông ta cần chính là sự ngây thơ, là sự chưa biết gì về sự tàn khốc của thế giới – thứ mà cô, người từng hát cho những đám đông phàm trần, đã mất từ lâu.
Đêm trước “lễ hội lớn”, Citra bất tỉnh trong phòng tập. Khi tỉnh dậy, cô thấy mình đang ngồi trước chiếc mặt nạ da người, được đặt trên một chiếc khay bạc. Da nó không phải da thật, cô nhận ra – đó là một loại da tổng hợp cực kỳ tinh xảo, nhăn nheo như da người già, có vân tay và cả những đốm nâu nhỏ. Nó lạnh, bất động, và trong ánh đèn dầu mờ ảo, nó trông như đang thở. Ki Mangun đứng phía sau, tay cầm một con dao găm cổ. “Sức mạnh thực sự của Wayang,” ông ta nói, giọng khàn khàn, “không nằm ở màn hình chiếu bóng, mà nằm ở bản thể. Mặt nạ da người là cánh cửa. Cô là người giữ lửa. Khi cô hát, linh hồn cô sẽ bước qua cánh cửa ấy, và tôi sẽ giữ chặt nó… để cầu xin những gì tôi muốn.”
Citra hiểu ra. Cô không chỉ là vật tế. Cô là người dâng hiến – người dâng chính mình, qua giọng hát, để linh hồn chui vào chiếc mặt nạ ấy. Và nếu nghi lễ thành công, cô sẽ chết, và linh hồn cô sẽ bị giam trong chiếc mặt nạ đó, trở thành một phần của bộ sưu tập tà thuật của Ki Mangun.
Nhưng trong thâm tâm, Citra không phải người ngây thơ. Sự khát vọng chữa lành cho em gái đã cho có một ý chí sắt đá. Tối hôm đó, khi Ki Mangun đi chuẩn bị các nghi thức cuối cùng, cô lẻn vào kho lưu trữ bí mật của ông. Ở đó, cô thấy hàng chục chiếc mặt nạ khác, mỗi chiếc có một tấm thẻ ghi tên. Không phải tên các vị thần, mà là tên những người đã mất. Một chiếc mặt nạ da người có tấm thẻ: “Darusman, nghệ sĩ đàn Siter, mất năm 2019”. Một chiếc khác: “Lestari, vũ công, mất năm 2017.” Ki Mangun đã làm điều này với bao người trước đó? Những “nghi lễ thành công” nào đã đem lại cho ông sự giàu có và sức khỏe bất tử? Hay đó chỉ là những cái chết vô nghĩa, những linh hồn bị lừa để rồi bị giam trong những chiếc mặt nạ vô hồn?
Khi Ki Mangun quay lại, ông thấy Citra đang cầm chiếc mặt nạ da người, nhưng không phải trên khay. Cô đang đeo nó. Ông dừng lại, kinh ngạc. “Imbecile! Cô không hiểu gì cả! Cô sẽ tự hủy hoại mình!” Citra – với chiếc mặt nạ đó che khuất một nửa khuôn mặt, da giả lạnh buốt vừa chạm vào má cô – cười. âm thanh cười bị bóp nghẹt bởi lớp da. “Ông nói tôi phải dâng giọng hát. Nhưng nếu tôi đã trở thành một phần của mặt nạ, thì giọng hát của tôi sẽ luôn ở đây. Và nếu tôi là mặt nạ… thì tôi sẽ nói cho ông nghe những câu chuyện của những kẻ đã mất.”
Trong giây phút đó, Ki Mangun hiểu ra sai lầm kinh hoàng của mình. Ông đã nghĩ rằng chỉ cần một nghệ sĩ Sinden non trẻ là đủ. Nhưng Citra, với trí thông minh và ý chí sắt, đã biến mình thành một Mặt Nạ Da Người sáng suốt. Cô không còn là vật tế, cô trở thành kẻ chứng kiến. Và những linh hồn trong các chiếc mặt nạ khác – những nạn nhân của ông – bắt đầu “nói” thông qua cô. Tiếng thì thầm từ những chiếc mặt nạ treo trên tường vang lên, hòa với giọng của Citra, tạo thành một bản hòa ca đau đớn, đầy phàn nàn.
Đó không còn là nghi lễ để mời gọi thần linh. Đó là cuộc thẩm vấn. Ki Mangun, người từng muốn trở thành vị thần nhờ những món tế phẩm, giờ đây phải đối mặt với một tòa án gồm những linh hồn mà ông đã lừa dối và chiếm đoạt. Và trong căn phòng đó, dưới ánh đèn dầu, dưới lớp mặt nạ da người trên khuôn mặt Citra, một phép màu mới được hình thành: không phải sự bất tử cho kẻ tham lam, mà là sự công lý cho những kẻ đã mất. Citra – với sự giúp đỡ vô hình của các linh hồn – đã tìm được cách lật ngược trò chơi. Cô không cần phá hủy nghi lễ. Cô chỉ cần hát – hát bằng giọng của chính mình và của tất cả những người đã bị cướp đi mạng sống – để biến chiếc mặt nạ da người, công cụ của quyền lực tà thuật, trở thành một cái nôi của ký ức và một ngục tối cho tâm hon đen tối.
Khi bình minh ló dạng, đám đông đi tìm Ki Mangun để dự lễ, họ thấy ông ta ngồi bất động trước bệ thờ, xung quanh là những chiếc mặt nạ. Citra không còn ở đó. Trên bệ thờ, chỉ còn lại chiếc mặt nạ da người, nhưng giờ nó trông khác: lớp da không còn nhăn nheo mà trơn láng, như được đánh bóng bởi những giọt lệ hay mồ hôi? Và trong im lặng, có ai đó nghe thấy tiếng hát nhỏ, như từ sâu dưới lòng đất, từ những lớp da và gỗ kia – một bản ca tang lễ cho những kẻ đã mất, và một bản hát chiến thắng của sự sống vẫn còn le lói. Mặt Nạ Da Người giờ đây đã trở thành một bảo tàng khóc thầm. Và cô gái mang nó đi – để tiếp tục hát, không còn vì tiền, mà vì những linh hồn không thể im lặng.
Mặt Nạ Da Người, Danyang Wingit Jumat Kliwon