Sau khi nhận tấm bằng cử nhân Văn học Anh vào mùa hè năm 21 tuổi, Bridget gom hết đồ đạc trong căn hộ trọ sinh viên cũ, nhét vào chiếc xe tải thuê cùng Lindsay – đứa bạn thân quen từ ngày đầu nhập học, cùng chuyển đến thị trấn ven biển Sơn Hải. Hai đứa thuê căn hộ tầng 3 giá rẻ trên một con phố đầy hàng quán, cửa sổ nhìn ra được rặng dừa già. Bridget mang theo bản thảo tiểu thuyết viết về những đứa trẻ lớn lên ở vùng mỏ than, đã chỉnh sửa mấy chục lần mà vẫn chưa đủ tiền mua máy tính mới, chưa đủ tự tin gửi cho nhà xuất bản. Cô biết mình cần một công việc ổn định, không phải cái kiểu rửa bát thuê hay phục vụ quán cà phê lương ba cọc ba đồng, để có thời gian và tiền bạc nuôi dưỡng sự nghiệp viết lách đang chớm nở.
Lindsay là người đầu tiên thấy mẩu tuyển dụng trên group việc làm địa phương: Tập đoàn Gloss Holdings cần trợ lý điều hành cho chủ tịch Anthony Gloss, lương khởi điểm 70 triệu đồng một tháng, bao cấp căn hộ dịch vụ hạng sang ngay trung tâm, xe đưa đón riêng, bảo hiểm sức khỏe toàn diện, thưởng hiệu suất hàng tháng không giới hạn. Bridget cười nhạt, bảo chắc chắn là lừa đảo, ai lại trả lương cao như vậy cho một đứa mới tốt nghiệp chẳng có kinh nghiệm gì. Lindsay đẩy cái điện thoại vào tay cô, dúi thêm cái áo blazer mua ở chợ đồ cũ giá 150 nghìn đồng: "Mặc cái này đi phỏng vấn, rớt việc thì tao nuôi mày bằng lương pha chế cà phê, không rớt thì mày đãi tao ly trà sữa cả tháng."
Văn phòng của Anthony Gloss nằm trên tầng cao nhất của tòa nhà kính cao nhất Sơn Hải, nhìn ra toàn bộ vịnh biển. Cô thư ký trưởng dẫn Bridget vào gặp ông chủ, cô bất ngờ vì Anthony không già như mình tưởng, mới ngoài 30, mặc vest xám vừa vặn, nhưng cái mu bàn tay trái có một vết sẹo dài, còn chiếc cốc đựng cà phê đen trên bàn ông lại sứt một cạnh, trông lạc lõng giữa toàn bộ nội thất bóng loáng. Ông chỉ hỏi cô một câu duy nhất: "Cô viết về gì?" Bridget ngập ngùng: "Viết về những người tưởng rằng có thể mua được hạnh phúc, và những vết nứt lộ ra khi họ không mua được." Anthony cười, chìa tay ra: "Tôi thuê cô."
Chưa đầy một tháng, Bridget đã quen với thứ người ta gọi là Mật Ngọt Xa Hoa. Sáng nào cũng có người mang bánh croissant nóng bơ, cà phê Arabica pha sẵn để sẵn trên bàn làm việc, cô không cần tự đi lấy một ngụm nước. Những chuyến công tác đến Đà Lạt, Phú Quốc đều ngồi ghế thương gia, đáp chuyên cơ riêng của tập đoàn, tối dự tiệc tại những biệt thự ven biển mà giá một đêm nghỉ bằng cả nửa năm lương của Lindsay. Mỗi lần cô nhắc muốn mua máy tính mới để viết, ngân sách "chi phí công tác" được duyệt trong vòng 10 phút, không ai hỏi han lý do. Anthony còn giới thiệu cô với biên tập viên trưởng của một nhà xuất bản lớn ở Hà Nội, người đọc bản thảo của cô và hứa ký hợp đồng nếu chỉnh sửa thêm hai chương. Cô bắt đầu nghĩ rằng, có lẽ đây là cơ hội mà mình đã chờ đợi bấy lâu.
Cho đến một chiều thứ Sáu, cô làm việc muộn, định lấy thêm tập tài liệu trong ngăn kéo bàn, thì thấy một cuốn sổ tay cũ nằm ở dưới cùng. Trang bìa ghi tên Clara – người trợ lý trước đó mà cô từng thấy ảnh trên bảng tin nhân viên, hỏi thư ký trưởng thì bị cắt ngang: "Clara đã chuyển công tác rồi, cô không cần quan tâm." Trang cuối cuốn sổ ghi nguệch ngoạc: "Họ chôn 30 tấn rác thải công nghiệp ngoài khơi Sơn Hải từ tháng trước, nếu báo cáo lên, dự án khu nghỉ dưỡng 5 sao của ông ấy sẽ bị đình chỉ vĩnh viễn. Tôi có đủ bằng chứng, nhưng ông ấy biết tôi có." Đêm đó, Bridget nghe thoáng tiếng Anthony nói chuyện điện thoại trong văn phòng đóng kín, giọng lạnh như băng: "Nếu cô ta cứ cố mò mẫm, cứ xử lý như đã định. Biết quá nhiều không bao giờ là lợi thế." Sáng hôm sau, trên bàn cô có một bao thư màu nâu, bên trong là tấm ảnh cô và Lindsay đi dạo công viên cuối tuần trước, mặt sau ghi nguệch ngoạc: "Viết lách là sở thích tốt, nhưng đừng để nó giết chết cô."
Lindsay khóc, bảo cô nghỉ việc ngay lập tức, "Anh ta nhìn em lúc bữa tiệc tuần trước, ánh mắt đó không nhìn nhân viên, mà nhìn con mồi." Bridget cầm chiếc bút máy Anthony tặng cô, nhìn ra cửa sổ, ánh đèn văn phòng của ông vẫn sáng vàng vọt, giống như một con mắt đang theo dõi từng cử động của cô. Thì ra cái gọi là Mật Ngọt Xa Hoa kia, vốn dĩ là cái bẫy được rắc đường, ngọt ngào đến mức người ta quên mất rằng, mỗi đồng tiền lương thưởng cô nhận được, đều có thể được trả bằng chính mạng sống của mình.