Căn hộ thuê 15 mét vuông ở tầng 4 khu tập thể cũ gần Đại học Kiến trúc Hà Nội là cả thế giới của Nam và Minh suốt hai năm qua. Nam học kiến trúc, Minh học văn học, hai đứa quen nhau ở hội chợ sách trong trường, dọn về ở chung từ hôm cả hai kiếm đủ tiền đóng tiền cọc. Căn phòng chật đến mức giường đôi chiếm gần hết chỗ, góc còn lại kê cái bàn nhỏ để hai đứa làm bài tập, ban công chằng chịt dây phơi quần áo của Minh – cậu thích mặc áo phông rộng thùng thình, giặt xong cứ treo lên đó cho khô tự nhiên. Tối nào trời nóng quánh không ngủ được, hai đứa lại chơi Mắt Nhắm Mắt Mở – trò Minh hay chơi hồi bé, cứ nhắm mắt lại để Nam giấu một vật nhỏ dưới gối, trong tủ lạnh hay sau cuốn từ điển, mở mắt ra tìm thấy trong 10 giây là thắng. Đến giờ Minh vẫn dẫn trước 47-12, thắng xong cậu cứ cười sặc sụa, lấy phần sữa đặc trong cốc cà phê iced của Nam uống hết. Trên tủ lạnh dán tờ giấy note ghi điểm, góc dưới Minh vẽ thêm hai hình nhân nắm tay nhau, chú thích “Sẽ mua nhẫn bạc khắc tên nhau khi tốt nghiệp”. Đêm đó mưa rào, quạt trần kêu cót két vẫn không đỡ nóng. Minh nộp bản thảo luận văn xong, ngồi lỳ bên bàn nhậu tí trà đá Ngọc (bạn hàng xóm phòng bên cạnh bán trà đá ở gốc cây phố dưới) mang lên. Chơi Mắt Nhắm Mắt Mở xong, Minh lại thắng như mọi khi, cầm cái nhẫn bạc nhỏ xíu Nam giấu dưới gối giơ lên cười: “Tớ đi mua thêm sữa đặc Ông Thọ, hết sạch rồi, mười phút là về nhé”. Nam nằm lăn ra giường, nghe tiếng Minh xỏ dép lê ra cửa, rồi lơ mơ ngủ thiếp đi. Sáng hôm sau Nam tỉnh dậy, bên cạnh giường trống huơ trống hoắc, chiếc dép lê cũ sờn gót của Minh vẫn để ngay cửa, cái balo đựng tài liệu luận văn của cậu cũng biến mất, duy nhất cái điện thoại để quên ở ổ cắm sạc. Nam gọi điện thoại 72 cuộc, tin nhắn gửi đầy hộp thư, chạy sang trường hỏi bạn bè Minh, ai cũng lắc đầu bảo chưa thấy mặt cậu từ hôm trước. Cậu in 500 tờ rơi dán khắp các ngõ ngách quanh khu tập thể, quán phở bà già đầu ngõ, cửa hàng tiện lợi Minh hay ghé, mà hai tuần trôi qua vẫn không một tin tức. Nam bắt đầu gục ngã. Cậu nghỉ học, không ăn, ngày nào cũng ngồi trừ người trên mép giường nhìn cái gối bên cạnh – vẫn để nguyên nếp nhăn Minh nằm hôm đó. Quần áo vứt đầy sàn, bát đĩa chất đống trong bồn rửa, mùi ẩm mốc và mùi cà phê hỏng bốc lên nồng nặc. Thấy Nam 3 ngày không mở cửa ra lấy trà đá, Ngọc sang gõ cửa, đẩy được cửa vào thì thấy cậu ngồi bệt giữa đống áo quần của Minh, mắt trũng sâu, râu ria mọc đầy mặt, gọi to “Minh ơi” khi thấy bóng người. Ngọc không nói nhiều, cậu ấy năm nay 28 tuổi, bỏ học từ năm hai mẹ mất, bố thì nghiện rượu, nên hiểu rõ cảm giác nhìn người mình thương vụn vỡ ra sao. Cậu ấy dọn dẹp căn phòng, nấu phở bò cho Nam ăn, mỗi tối ngồi cạnh cậu khi cậu ngồi thừ người nhìn tường, chẳng ép cậu nói chuyện, chỉ im lặng sờ lưng cậu khi cậu run lên vì ớn lạnh. Rồi Nam bắt đầu có ác mộng. Đêm nào cậu cũng mơ thấy cảnh Minh băng qua đường, một luồng ánh sáng chói lòa lao tới, tiếng phanh xe kít lên xé tai, cậu chạy như điên về phía Minh nhưng chân như bị bê tông trói chặt, gào tên Minh đến khản tiếng. Tỉnh dậy cậu toát mồ hôi, thấy bóng Minh đứng ở ban công phơi đồ, ngồi ở bàn uống cà phê, cười với cậu như mọi khi. Cậu lấy bút mực xanh của Minh, viết lên tường sơn bong tróc dòng chữ Mắt Nhắm Mắt Mở, Minh về chưa? lặp đi lặp lại cho đến khi hết mực. Có lúc cậu nhìn Ngọc mà gọi tên Minh, với tay vuốt má Ngọc rồi đột ngột nhận ra không phải người yêu mình, ngồi bệt xuống đất khóc nức nở. Ba tuần sau, hai công an lên căn phòng, bảo tìm thấy thi thể trong sông Hồng, nhận dạng qua thẻ sinh viên trong túi áo khoác Minh mặc đêm đó. Ngọc dìu Nam xuống bệnh viện pháp y, khi nhìn thấy khuôn mặt nhợt nhạt của Minh qua lớp kính, ký ức Nam đã trấn áp suốt bao ngày bỗng ùa về: Đêm đó cậu không hề ngủ thiếp đi. Cậu ra ban công hút thuốc, nhìn Minh đi về phía cửa hàng tiện lợi, thấy cậu băng qua đường thì chiếc xe tải chở đất do tài xế say rượu lái ẩu tông thẳng vào. Nam chạy như điên xuống 4 tầng không kịp xỏ giày, ôm đầu Minh trong lòng, máu lem nhem cả tay áo. Minh nắm chặt tay Nam, môi run rẩy thốt lên: “Nam ơi... Mắt Nhắm Mắt Mở... đừng khóc...” rồi ngừng thở ngay trong lòng cậu. Tiếng còi xe cứu thương, tiếng người hét hòa loạn, Nam bỗng hoảng loạn bỏ chạy, chạy về căn phòng khóa trái cửa, não bộ cậu tự động xóa sạch ký ức đó, chỉ để lại mảnh ghép “Minh đi mua sữa đặc, không về nữa”. Những cơn ác mộng là ký ức bị chèn ép cố gắng trồi lên, còn trò Mắt Nhắm Mắt Mở là lời cuối cùng Minh nói với cậu, bị cậu biến thành trò chơi quen thuộc để tự an ủi mình Minh chỉ đi đâu đó xa, rồi sẽ về. Tối đó Ngọc dìu Nam về căn phòng, cậu ngồi bệt dưới đất ôm đôi dép lê cũ của Minh, lẩm bẩm Mắt Nhắm Mắt Mở lặp đi lặp lại như một lời cầu nguyện. Quạt trần vẫn kêu cót két trên trần, tiếng hát karaoke từ nhà hàng xóm vọng lại bài mà Minh hay huýt sáo khi phơi quần áo, Ngọc ngồi cạnh, lặng lẽ đắp chiếc chăn mỏng lên vai cậu. Căn phòng nhỏ chật chội vẫn nhỏ nhắn như thế, chỉ là giờ đây nó trống trải, như tim Nam – đã mất đi một nửa từ cái đêm đó, khi Mắt Nhắm Mắt Mở không còn là một trò chơi, mà là lời tạm biệt cuối cùng.