"Muốn nói với em rằng mọi chuyện không phải như mắt thấy, nhưng trước khi kịp mở lời, em đã nhìn thấy cảnh anh và người khác tay trong tay. Chiếc khăn len em đan mùa đông năm ấy vắt vẻo trên vai người lạ - món quà em tặng anh ngày sinh nhật, giờ đây thành thứ phụ tùng thừa thãi. Lòng em thắt lại, nước mắt chực trào khi nghĩ đến những lời anh từng thủ thỉ..."
Đằng kia, chị gái em - người đàn bà từng trải qua ly hôn đắng chát - bỗng bật cười khúc khích bên ly cà phê thứ ba. Gã đàn ông tóc điểm bạc ngồi đối diện chị cứ lật mãi tấm thiệp cũ kỹ: "Chính cô đã nhường cho tôi cái ô duy nhất ấy trước cửa bệnh viện mười năm trước!". Chị chết lặng nhận ra mình vô tình cho đi chiếc ô và nhận lấy niềm hạnh phúc đời chưa từng dám mơ.
Còn em, trong căn phòng đổ nát của ký ức, vụn vỡ nhặt từng mảnh thư tình năm nào. Chiếc di động rung lên - tin nhắn của anh: "Anh cần gặp em, có chuyện muốn nói". Chẳng biết trái tim mình còn đủ can đảm để nghe thêm lời dối trá? Trong khi đó, tiếng cười chị vang vọng ngoài hành lang như lời nhắc nhở kỳ lạ rằng tình yêu vốn là trò đùa trớ trêu của số phận...