Mưu Đồ Hoạn Quan bắt nguồn từ những bóng tối sâu hun hút của triều đình nhà Minh, nơi mà lũ hoạn quan như Triệu Cao đời Tần hay Vương Chân nhà Minh lộng hành, nắm quyền lực ngầm dưới lớp áo bào lộng lẫy. Chúng cắt đứt gốc rễ nam tính để leo lên đỉnh cao, rồi dùng chính nỗi oán hận ấy biến thành dao sắc, đâm vào tim gan vua chúa.
Hãy tưởng tượng cảnh cung cấm đêm khuya, gió lạnh lùa qua hành lang đá hoa cương. Hoạn quan Lý Thuần, mặt trắng bệch như xác chết, mắt lươn lẹt nhìn trộm thái hậu đang thì thầm với thái tử. Hắn biết rõ, thái tử sắp lên ngôi, sẽ thanh trừng hết lũ hoạn quan như hắn. Thế là mưu đồ manh nha: đầu độc vị vương gia đối địch, vu oan cho thái tử thông đồng với giặc ngoại bang, rồi dùng mật thư giả mạo đẩy thái tử vào vòng lao lý.
Hắn sai tay chân thân tín, những kẻ cùng cảnh ngộ, lẻn vào hậu cung rải thuốc độc vào chén rượu của vương gia thứ ba. Sáng hôm sau, xác lạnh ngắt, triều thần xôn xao. Lý Thuần quỳ trước long sàng, nước mắt cá sấu tuôn rơi, chỉ tay về phía thái tử: "Bệ hạ, nô tài tận mắt thấy thái tử sai người làm chuyện này!" Vua già ho hen, lửa giận bùng lên, sai ngự lâm quân vây kín Đông cung.
Nhưng mưu sâu còn hơn thế. Hắn đã mua chuộc cả đám thái giám trẻ, lập mạng lưới gián điệp khắp kinh thành. Tin giả lan truyền như lửa cháy: thái tử lén gặp sứ thần Mông Cổ, hứa dâng đất biên cương đổi lấy ngai vàng. Dân chúng nổi giận, biểu tình đòi chém đầu thái tử. Lý Thuần đứng sau rèm, cười khẩy, tay vuốt ve con dao găm giấu trong tay áo.
Cao trào vỡ òa khi thái tử bị giam cầm, tra tấn đến tả tơi. Nhưng hắn, thái tử chân chính, đã bí mật gửi thư cầu cứu trung thần Quách Anh, một võ tướng biên ải. Quách Anh dẫn quân về kinh, vạch trần âm mưu: mật thư giả có dấu mực đặc trưng của cung nội, độc dược chỉ hoạn quan mới mua được từ Tây Vực. Lý Thuần hoảng loạn, cố chạy trốn nhưng bị tóm gọn trong vườn ngự uyển, dao găm rơi lộp bộp.
Kết cục thảm khốc: Lý Thuần bị lăng trì, từng miếng thịt rơi lộp độp dưới nắng chang chang. Triều đình rung chuyển, hoạn quan bị cấm tiệt quyền lực. Mưu Đồ Hoạn Quan ấy, mãi là vết nhơ đen tối, nhắc nhở hậu thế: kẻ mất gốc rễ thường hung ác nhất, vì chúng chỉ còn lại tham vọng và thù hận để sống. Lịch sử lặp lại, từ Tần Thủy Hoàng đến Minh Vũ Tông, lũ hoạn quan luôn rình rập, chờ dịp để lật đổ cả non sông.