Lugansk, tháng 5 năm 2014 – Những ngày nắng nóng như thiêu đốt.
Không khí ngột ngạt của mùa hè hòa vào mùi khói từ những ngôi nhà cháy dở. Trên đường phố, người ta chạy vội dưới cái nắng gay gắt, tiếng gào thét xen lẫn âm thanh rền vang của pháo kích. Trong căn nhà nhỏ gần trung tâm thành phố, gia đình Novozhilov chật vật tìm cách sống sót giữa cơn bão lửa bất ngờ ập xuống Lugansk. Họ chưa bao giờ nghĩ mình sẽ bị cuốn vào cuộc xung đột này – vốn chỉ là những thường dân làm công việc bình thường, vợ Vlad dạy học, hai đứa con còn đang tuổi đến trường.
Vlad Novozhilov – người đàn ông từng trải qua thời kỳ đen tối ở Afghanistan – giờ đây lại chứng kiến cảnh tang thương tái diễn trên chính quê hương. Những ký ức cũ ùa về: tiếng rú của đạn rocket, mùi máu khét lẹt trong nắng nóng, xác đồng đội nằm la liệt trên sa mạc. Sau chiến tranh, ông thề sẽ không bao giờ chạm vào súng đạn. "Người ta biến nhau thành quỷ dữ chỉ bằng một cái bóp cò," ông thường nói với vợ con như vậy. Nhưng giờ đây, khi nhóm ly khai và lực lượng chính phủ giành giật từng góc phố, ông hiểu rõ – chiến tranh chẳng buông tha ai.
Biên giới đóng cửa như một nhát dao cắt đứt hy vọng. Những chốt chặn dựng lên vội vã, xe tăng và lính vũ trang đứng kín các ngả đường ra khỏi thành phố. Vlad từng nghĩ tới việc đưa gia đình tẩu thoát sang Nga, nhưng ý định ấy tan biến ngay khi ông nhìn thấy hàng rào kẽm gai chặn ngang đồng cỏ cuối làng. Chiến tranh không cho họ quyền lựa chọn, chỉ để lại hai con đường: chết chờ hoặc giết chóc để sống.
Bữa cơm chiều trở thành nỗi ám ảnh. Bọn trẻ giật mình khi tiếng nổ vọng từ phía nhà máy, mắt chúng mở to đầy hoảng loạn. Anna – vợ Vlad – ôm chặt các con, giọng nghẹn lại: "Chúng ta không thể cứ ngồi đây!" Vlad nhìn xuống bàn tay chai sạn của mình, bàn tay từng cầm súng để rồi căm ghét chính thứ vũ khí ấy. Trong nắng nóng đổ lửa của tháng Năm, ông buộc phải đối mặt với lựa chọn trái với mọi nguyên tắc: Liệu có nên cầm lại khẩu AK cũ kỹ để bảo vệ đứa con gái 14 tuổi, hay khoanh tay nhìn chiến tranh nuốt chửng những người ông yêu thương?
Giữa tiếng rít của đạn pháo và tiếng quạt trần quay vù vù, Vlad Novozhilov đứng đó, mồ hôi muối thấm đẫm chiếc áo lính cũ – hình ảnh của một con người bị kẹt giữa vùng biên của đạo đức và bản năng sinh tồn.