Trong "Parque Lezama", mối quan hệ giữa hai người đàn ông lớn tuổi – một đảng viên Cộng sản từng trải và một người tự xem mình là "người lạ" với chính trị – không chỉ là một tình bạn đơn thuần. Nó trở thành một cuộc đối thoại về ký ức, niềm tin và sự gắn bó với một quá khứ mà cả hai đều mang theo, dù theo cách hoàn toàn khác biệt.
Họ gặp nhau thường xuyên ở Công viên Lezama, một không gian công cộng trung lập, và cái tên "Người lạ ở công viên" có thể hiểu theo nhiều lớp. Về mặt hình thức, đó là người từ chối dấn thân vào chiến trường ý thức hệ, chỉ muốn sống yên ổn sau những đau khổ của thời kỳ dictadura (chế độ quân sự). Nhưng ẩn sau đó, "sự lạ" còn là sự xa lánh chính mình khỏi lịch sử, sự từ chối công nhận rằng cá nhân bao giờ cũng bị chi phối bởi tập thể, dù chỉ là bằng cách im lặng hay phản kháng.
Đảng viên lâu năm kia, với bộ vest chỉn chu và ký ức về nhiều cuộc đấu tranh, như một biểu tượng của lý tưởng còn vững vàng. Ông không chỉ là một chính trị gia, mà là một người sống bằng chính trị – sự gắn bó của ông với Đảng là sự gắn bó với một cộng đồng, một mục tiêu chung, một thứ "đạo đức lịch sử". Còn người kia, với vẻ lầm lì và những trò đùa cay nghiệt, lại ví chính trị như một trò chơi nguy hiểm, một thứ khiến con người đánh mất sự dịu dàng và thông minh cơ bản.
Sự khác biệt của họ không nằm ở việc ai đúng ai sai, mà là ở cách họ xử lý nỗi đau. Một người tìm thấy ý nghĩa trong sự hy sinh và đấu tranh tập thể, một người tìm thấy sự giải thoát trong việc bám víu vào những giá trị nhỏ bé, tầm thường, xa rời chính trị. Chính đạo diễn Juan José Campanella, với tài nghệ tâm lý sâu sắc, không định đặt ra lập trường. Thay vào đó, ông dùng chính cuộc trò chuyện trên ghế công viên để vén mở một nghịch lý đầy xót đau: liệu có thể thực sự "không dính líu" trong một xã hội đã chia rẽ sâu sắc đến mức mọi không gian, kể cả công viên, đều mang dấu ấn chính trị?
Luis Brandoni và Eduardo Blanco hóa thân xuất sắc, biến hai quan điểm cứng nhắc thành những con người có vẻ ngoài khô cứng nhưng trái tim già đi trong đau thương. Họ tranh luận về đất nước, về sự thất bại của chủ nghĩa xã hội, về giá trị của lòng trung thành – nhưng điều khiến người xem xúc động lại là những khoảng lặng, những cái nhìn đầy ngầm hiểu, và sự tôn trọng chông chênh giữa hai thế giới.
Cuối cùng, "người lạ" ấy bắt đầu hiểu rằng, thà là một kẻ "lạ" trong lịch sử còn hơn là kẻ phản bội ký ức của những người đã khuất. Còn "đảng viên" kia, trong cái chết của chính mình, có thể đã thấy được giới hạn của lý tưởng khi nó trở thành thứ duy nhất còn sót lại.
Parque Lezama không phải là một bản án về chính trị, mà là một bản hòa ca đầy bi thủy về sự mất kết nối giữa người với người, giữa quá khứ với hiện tại, và giữa những người cùng sống trên một vùng đất nhưng lại thuộc về những "công viên" tư tưởng hoàn toàn riêng tư.