NGUYÊN SINH (PHẦN 2) Trong thế giới tàn khốc nơi bóng tối lẩn khuất sau từng tán đá cổ, Kaan – kẻ săn bắn cô độc của bộ lạc Urk – chưa từng tưởng tượng mình sẽ chia sẻ hơi ấm với một sinh vật to lớn có lớp da sần sùi như vỏ cây khô. Thứ kết nối họ không phải tiếng nói, mà là nỗi đau chung: Kaan mất gia đình trong một trận lở đá, còn Vrak – con khủng long sừng ngắn bị thương – bị chính đàn của nó bỏ rơi sau trận chiến giành lãnh thổ. Chiều hôm ấy, khi Kaan lần theo vệt máu dọc bờ sông cạn để tìm thức ăn, anh thấy Vrak vật lộn giữa ghềnh đá, chân sau mắc trong khe nứt. Những tiếng gầm đau đớn của nó khiến Kaan giật mình, nhưng ánh mắt không chút hung dữ ấy lại làm anh chần chừ. Thay vì đâm giáo như bản năng mách bảo, anh ném bó lá thuốc đắng – thứ từng cứu mạng anh sau ngày bị rắn độc cắn – xuống chấn thương của Vrak. Việc làm điên rồ ấy khiến Kaan mất ba ngày rình rập từ xa, quan sát con vật thử từng bước đi khập khiễng mà không dám lại gần… cho đến đêm mưa dông thứ tư. Khi tiếng tru gào của bầy Acrocanthosaurus – loài thú ăn thịt tốc độ chết chóc – vang lên từ núi lửa phía Đông, Kaan lập tức trèo lên mỏm đá cheo leo để trốn. Nhưng chưa kịp thở, anh đã thấy bốn con mắt vàng lục nhìn chằm chằm từ bụi rậm. Nước mưa lạnh buốt thấm qua da thú, chân anh trượt ngã trước khi giáo kịp vung lên. Thế rồi, từ trong màn mưa, một bóng đen lao ra, cái đầu to đầy sẹo chiến chận ngang. Vrak dùng thân mình làm lá chắn, những chiếc sừng tuy ngắn nhưng cứng như đá cuội xé toạc lằn tấn công của kẻ thù. Tiếng chiến đấu ầm ĩ và mùi máu tanh tưởi kéo dài suốt nửa đêm. Khi ánh bình minh hé rạng, Kaan tỉnh dậy trong vũng máu loãng, hai xác thú săn mồi nằm cách đó vài bước. Vrak khoèo chân trước gãy xương đứng thở khàn nhịp từng hồi. Lần đầu tiên, Kaan không còn thấy con vật như một bóng ma thời tiền sử mà là chiến hữu. Anh bẻ nhánh cây lim làm nẹp, lấy vỏ cây dẻ dai buộc lại vết thương cho nó – giờ đây, cả hai không còn co rúm vì sợ hãi. Những ngày sau đó, họ cùng trốn trong hang động nhỏ ven sông. Kaan nhặt quả ngọt và măng non cho Vrak, còn Vrak dùng khứu giác nhạy bén dẫn anh đến những hốc đá có tổ ong mật, hay cảnh báo sớm khi thảm họa thiên nhiên ập đến. Đêm đêm, hơi thở ấm nóng từ thân nhiệt của khủng long trở thành nguồn an ủi duy nhất giữa tiếng gào thét gió bão. Nhưng thế giới Nguyên Sinh chưa bao giờ khoan nhượng. Khi kho lương thực dự trữ cạn kiệt, Kaan buộc phải đưa Vrak đi tìm vùng đất mới. Hành trình vượt qua Đầm Lầy Xương – nghĩa địa của muôn loài – chỉ là khởi đầu cho những trận chiến sinh tồn đẫm máu hơn. Và không ai ngờ rằng, trong đôi mắt sâu thẳm của Vrak, ánh lửa đầu tiên về một thứ tình cảm kỳ dị, còn rực rỡ hơn cả mạch nham thạch núi lửa, đã cháy lên từ thuở ấy.