Nguyên Tội (Phần 2):
Gió đêm lạnh buốt thổi qua khu rừng bạch dương ven đô, mang theo mùi máu tanh nồng từ thi thể một nạn nhân mới được phát hiện. Vết thương trên cổ tái hiện nguyên bản ký hiệu kỳ dị giống hệt những vụ án cách đây mười hai năm – thời điểm vụ bắt cóc kinh hoàng khiến bảy đứa trẻ biến mất không dấu vết.
Bước vào hiện trường, chuyên gia pháp y Đới Vũ lặng người trước chiếc khóa còng nhỏ bằng đồng, han gỉ nhưng chưa hề lạ lẫm. Chính anh là người từng thu thập mẫu ADN từ vật chứng tương tự trong hồ sơ cũ – thứ đã vĩnh viễn đánh cắp tuổi thơ của các nạn nhân.
Trong khi đó, thám tử Trịnh Minh ngồi chết lặng bên bàn làm việc, hai mắt đỏ quạch vì trắng đêm lục lại tài liệu tang chồng chất. Mỗi vòng tròn đỏ kẻ lên bản đồ thành phố giờ đây đều ghim một cái chết mới, liền mạch tạo thành chòm sao chữ "S" – phỏng theo chữ ký dùng axit kẻ tội nghiệp trại trẻ mồ côi Diệc Tâm năm xưa.
Sự trùng hợp không thể là ngẫu nhiên. Cả hai biết rõ: kẻ giết người hàng loạt đang mô phỏng lại toàn bộ kịch bản bắt cóc chưa được phá án. Cái tên "Nguyên Tội" lại ám ảnh trong từng lời khai méo mó của nhân chứng, trong tiếng thở dài của những người từng bị điều tra rồi bỗng nhiên… biến mất.
Tất cả thay đổi khi mảnh vải bị chôn vùi dưới lớp bùn tại hiện trường vụ án thứ ba lộ diện. Huyết tương trên vải vừa khớp ADN của nạn nhân vụ bắt cóc duy nhất sống sót – một phụ nữ giấu mặt suốt một thập kỷ nay đột ngột liên lạc với Đới Vũ. Cuộc gọi nặc danh của cô ta vang lên lúc nửa đêm: "Họ đang quay lại… để trả món nợ máu."
Áp lực dồn Trịnh Minh và Đới Vũ vào chân tường: đồng nghiệp nội gián, bằng chứng bị thao túng, và một kẻ thủ ác không mặt dường như luôn đi trước họ một bước. Liệu sự thật 12 năm chất chứa có thực sự xoay quanh vụ bắt cóc, hay đó chỉ là màn kịch đánh lừa để che giấu cả một hệ thống tội ác chực chờ phơi bày?
Họ chỉ còn duy nhất lựa chọn: đối mặt quá khứ của chính mình, hoặc để kẻ địa ngục mang mặt nạ người thắng cuộc…
---
(Tác phẩm hư cấu, không liên hệ thực tế).